Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342573

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2573 lượt.

nhân chính là chủ thượng của một cái tổ chức thần bí, lúc đó quyết định từ nay về sau đi theo nàng. Ta mới quen thuộc tiếng sáo tử kim, còn chưa kịp tới gia nhập, phu nhân liền đã xảy ra chuyện. Bởi vậy khi ta nghe thấy tiếng sáo, liền có phần hiếu kỳ, mới cùng lại đây xem đến tột cùng là gì. Không nghĩ tới rốt cuộc lại thấy tiểu thư...”
Nguyên lai là như vậy.
Nói như vậy, cậu không thể nghi ngờ chính là người đảm nhận vị trí chủ thượng trước đây của tổ chức, rồi sau đó có lẽ vì bảo đảm an toàn cho Mộc Tư Khê nên đem vị trí chủ thượng truyền cho Mộc Tư Khê. Lại không nghĩ rằng, ngược lại đưa tới họa sát thân cho nàng. Hoàng hậu trước kia cũng thật lợi hại, thế nhưng có thể điều t rõ con át chủ bài trong tay Mộc Tư Khê. Có lẽ, đây cần phải quy công lao cho Mộ Dung Tỉnh.
Xem vài chục năm trước, bốn người bọn họ ở giữa đã từng có một phen tnh đấu, bất quá kết cục làm Mộc Tư Khê cùng cậu thảm bại nên chấm dứt. Chiến hỏa lại cháy lan đến trên thân nàng.
Nghĩ vậy, nàng có chút bất đắc dĩ lắc lắc đầu, kí thân đến trên thân thể gặp nhiều chuyện như vậy, hiện tại có thể sống, thật sự có thể coi là mệnh của nàng lớn.
Mà cậu hiện tại không thể nghi ngờ là đã bị Thái Hậu cho bắt đi, chỉ không biết bị giam ở nơi nào. Chẳng lẽ bọn họ vẫn chưa hết hy vọng việc muốn nắm trong tay quyền lực giang hồ của hắn sao? Như vậy, hẳn là sẽ không bị giam quá xa. Mà gần nhất, Mộ Dung Tỉnh tựa hồ không ở trong kinh thành, hắn có thể thả lòng mà đi, đều này giải thích rõ là một nơi bí mật làm cho người ta nghĩ không .
Rốt cuộc là cái nơi nào? Thủy Dạng Hề không khỏi lấy tay nâng má trầm tư đứng lên, nàng cuối cùng vẫn cảm thấy đã quên manh mối trọng yếu, nhưng lại không thể suy nghĩ được điểm kia là gì. Làm cho nàng có chút khó nhịn.
Nàng nhìn nhìn mấy người chung quanh: “Thôi, các ngươi trước giải tán đi. Bất quá, nếu muốn chủ thượng các ngươi có thể hoàn toàn khỏe lại, thì phải đem hết toàn lực tìm chủ thượng trước đây của các ngươi cho ta, tin tưởng điểm nhiệm vụ ấy các ngươi sẽ nguyện ý đi làm.”
“Dạ,” sau thanh âm đồng loạt vang lên, là tiếng động của một đám người rời đi.
“Song Nhi tiếp tục hồi Tướng phủ đi, Tống Nương theo ta tiến cung. Trương thái y cần phải nghiên cứu chế tạo loại thuốc áp chế độc tính. Sẽ không lâu đâu, chỉ cần cho ta thời gian mười ngày là đủ rồi, có thể không?” Nàng hai mắt sáng ngời nhìn Trương thái y, ngôn ngữ gần gũi thành khẩn, khiến người không thể cự tuyệt.
Nàng không thể chậm trễ, mọi chuyện có liên quan hết thảy đến Nam Cung Ngự Cảnh nàng cũng không thể chậm trễ dù một chút ít, nếu không sẽ là vạn kiếp bất phục.
Trương thái y đón nhận ánh mắt tha thiết của nàng, mày chau lại một chỗ, độc của Hoàng thượng đã đến mức vô phương khắc chế, hắn hiện tại thật sự bất lực. Nhưng là...
Hắn thận trọng gật gật đầu: “Tốt, ta sẽ làm hết sức.” Nàng khiến hắn không thể cự tuyệt. Mười ngày, vô luận như thế nào cũng phải bám trụ.
Thủy Dạng Hề nghe xong, lúc này trên mặt mới lộ một ít nét cười. Đối với Tống Nương nói: “Đi.”
Thân ảnh hai người liền biến mất ở trong bóng đêm.
Nơi đây, trời mênh mông, đêm khuya trầm. Đêm yên bình, tâm lại không bình tĩnh.
Sự biến đổi lớn trong lịch sử đang tới gần.






Niệm Hề năm thứ tư tháng mười một, thoáng cái đã gần đến cuối năm, Thủy Dạng Hề sống lại trở về đã hơn hai tháng.
Trong cung khắp nơi mai vàng nở rộ, tuyết trắng thành đôi, một mảnh thế giới lạnh lẽo.
Thừa Kiền Điện
Đã ba ngày Cảnh Hề Đế tuyên bố bệnh nặng, lại đóng cửa không ra, không gặp bất kỳ quan lại nào diện thánh. Ngoại trừ Trương Thái y phụ trách trị liệu cùng Từ Công công phụ trách toàn bộ nội vụ.
Ngoài phòng, băng lãnh như trước, phòng trong, thế nhưng là tình cảm ấm áp hòa thuận vui vẻ. Một cành mai vàng độc nhất, được cắm bình yên thong dong trên ngự án, thỉnh thoảng bay tới một làn hương thơm lạnh lùng, làm cho người ta bất giác có ý nghĩ đổi mới hoàn toàn.
Thủy Dạng Hề xiết chặt hai tay, hung hăng trừng mắt hắn, uy hiếp nói: “Chàng còn nói sao?”
“Ha ha, vì cái gì không nói,” Nam Cung Ngự Cảnh kéo bức họa qua, cẩn thận thổi thổi nét mực chưa khô, “Hề Nhi không nhận biết nàng sao? Nàng chẳng lẽ không cảm thấy mắt của nàng với nàng ấy rất giống sao? Còn có mũi này, mi này, miệng này, như thế giống nhau, Hề Nhi cuối cùng vẫn không phát hiện ra sao?”
Thủy Dạng Hề sửng sốt, lại nhìn bức họa kia liếc mắt một cái. Nam Cung Ngự Cảnh đưa tay đặt tại nơi ngực của nàng: “Đã nhìn ra sao? Hiện tại có phải dễ chịu hay không?” Thanh âm trầm thấp mà dụ hoặc.
“Là... Ta?” Nàng thốt ra tiếng hỏi. Lúc nào, nàng lại có thần thái như thế, vì sao nàng lại không biết chứ? Nhớ lại vừa rồi, nàng quả thật mà ghen tị một phen.
“Chàng hay lắm Nam Cung Ngự Cảnh, dám trêu cợt ta.” Nói xong, tay đã muốn hướng đến mọi chỗ trên người hắn thọc tới.
Cũng cong ngứa hết nửa ngày, rốt cuộc lại không có nghe đến hắn bảo là nhột. Nàng có chút kỳ quái ngẩng đầu nhìn hắn. Đã thấy vẻ mặt hắn cười xấu xa, hai tay