80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342570

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2570 lượt.

rất nhanh ở trên người chính mình loạn cong lên, nàng vốn là không chịu đươc nhột, mà Nam Cung Ngự Cảnh lại chọn ngay cổ hoặc dưới nách nàng mà cong ngứa, nhất thời bị nhột, nàng cả người vô lực, chỉ có thể cầu xin tha thứ.
“Ha ha, cong ta cũng nửa ngày, ta cũng nên cong lại nàng. Nàng đem mọi người đều giống nàng sao, đều bị nhột sao? Xem ta như thế nào trừng phạt nàng, nàng vậy mà không nhận ra chính mình trong bức họa kia, còn oan uổng ta.” Nam Cung Ngự Cảnh vừa nói, trên tay càng không ngừng tìm nơi nàng thả lỏng đề phòng.
“A, không dám, không còn dám nữa, chàng tha ta đi.” Thủy Dạng Hề đã bị nhột đến không còn khí lực, cả người đều xụi lơ đến trên người Nam Cung Ngự Cảnh mà cầu xin tha thứ.
“Tha cho nàng cũng được, bất quá phải có cái gì bồi thường lại.” Xem nàng cầu xin tha thứ đến lợi hại, khuôn mặt cũng vì cười đến quá mức mà trở nên đỏ lên. Nam Cung Ngự Cảnh thế này mới ngừng hạ cái gọi là trừng phạt. Đổi lại hai tay vững vàng đem nàng cố định vào trong ngực.
“Trừng phạt? n... Có thể ghi sổ trước hay không, chờ ta nghĩ ra được sẽ nói cho chàng biết.” Thủy Dạng Hề mở to đôi mắt vô tội cực kỳ thương cảm hỏi, biểu cảm kia, nhưng thật ra lại cùng lúc Niên Niên làm nũng giống y chang. Làm người xem không khỏi đau lòng.
Nam Cung Ngự Cảnh lắc đầu, nhà hắn như thế nào sẽ có ba bảo bối như vậy đây. Làm cho hắn muốn yêu thương đến trong xương, dung hợp vào trong máu cũng không đủ.
Hắn cúi người ở môi nàng hôn lên, nói: “Tốt, trước nhớ kỹ, chờ lúc ta cần nàng phải đáp ứng.”
Thủy Dạng Hề vui vẻ, vì đạt được mục đích mà cười. Từ trong ngực hắn thoát ra, tùy ý rút ra giữa vài bức họa cuộn tròn mở ra, mở ra từng bức.
Mỗi bức họa vừa xem qua đều đồng dạng phong cách giống nhau. Hình ảnh ngắn gọn sạch sẽ, chỉ có một người, hoặc đứng, hoặc nằm; hoặc cười, hoặc giận, hoặc múa, hoặc tĩnh. Một vài bức phong vận mười phần, đơn giản nhưng lại vô cùng tinh tế. Nàng cũng không biết chính nàng lại có nhiều tư thái cùng biểu cảm như vậy. Nên nói hắn so với chính mình còn hiểu rõ quan tâm hơn bản thân mình sao?
Duy nhất một bức có lấy rừng cây bạch quả làm bối cảnh vẽ. Trong tranh, nàng miễn cưỡng nằm ở trên võng, đôi mắt khép hờ, một bộ dạng dương dương tự đắc. Xung quanh là lá cây bạch quả rơi dồn dập như là một hồi “Diệp vũ”.
Nàng hơi kinh ngạc, bức họa này phải là họa từ rất lâu rồi. Nàng có thể có thời gian nhàn nhã như vậy, trừ bỏ mấy ngày nàng mới đến, cũng không có nữa. Khi đó, hắn không phải thực chán ghét nàng sao? Nhìn một chút ngày tháng, thật là năm năm trước.
Tinh tế suy nghĩ một chút, đây phải là lần đầu tiên nàng cùng hắn ở Bích Ba Đình ngày ấy.
Đang nghĩ ngợi, lại nghe Nam Cung Ngự Cảnh nói: “Không sai, đây là bức họa đầu tiên ta vẽ nàng, cũng nhớ rõ ngày đó nàng thiếu chút nữa đánh ta một cái tát đâu.” Hắn cười theo phía sau ôm lấy nàng, ở bên tai nàng thấp giọng: “Mỗi lần nhớ nàng nghĩ đến không kềm chế được thì, ta sẽ họa nàng. Chỉ họa nàng. Rốt cục đem nàng họa trở về bên cạnh ta.”
“Chờ sau khi sự tình nơi đây sáng tỏ, chúng ta liền rời đi nơi này được không.” Thủy Dạng Hề đưa tay mình ôm lại hắn.
“Tốt.” Hai tay gắt gao đem nàng khảm ở trước ngực.
“Được chứ? Đừng nên nói được quá nhanh, quốc gia của chàng đâu, con dân của chàng đâu?” Thủy Dạng Hề cười chọc tức nói.
“Không phải còn có Niên Niên cùng Tuyền Tuyền sao? Không thể để cho hai cái đứa nhóc cả ngày gây chuyện kia quá tiện nghi.”
“A, chàng thảm rồi. Nếu mà để bọn nhóc biết chàng như vậy đối với bọn họ, chàng không có an bình qua ngày đâu.” Trong thanh âm sung sướng nhìn có chút hả hê khi người gặp họa.
Nam Cung Ngự Cảnh đang định nói tiếp, đã thấy bóng người chợt lóe trước điện, một người áo xanh đã đứng ở trong điện.
“Chủ thượng,” người áo xanh hướng Nam Cung Ngự Cảnh bái nói.
“Hiện tại có bao nhiêu?” Nam Cung Ngự Cảnh lôi kéo Thủy Dạng Hề ngồi ở tháp, lạnh lùng hỏi, thanh âm vang vọng giữa điện mang theo một cỗ uy nghi.
“Năm vị đại thần, cũng không phải đều là là họ Lâm, nhưng có hai vị từng học chung thầy với Lâm Trung Đường.”
“Ân,” Nam Cung Ngự Cảnh gật đầu, lấy hành động trả lời. Người áo xanh thấy vậy, lập tức biến mất ở trong điện, vô thanh vô thức như khi xuất hiện.
“Hề Nhi thấy thế nào?” Đợi người nọ đi rồi, Nam Cung Ngự Cảnh mới không chút để ý đối Thủy Dạng Hề nói.
“Thái Hậu có khả năng là đã thiếu kiên nhẫn.” Thủy Dạng Hề cười, đứng dậy đem bức hoạ cuộn tròn thu lại, “Có lẽ trong chốc lát liền sẽ lại đây. Chúng ta theo kế hoạch làm việc, nếu đã biết gốc gác của nàng, lần này sẽ đem nàng nhổ tận gốc, bứng tận tổ, làm cho nàng vĩnh viễn không có ngày trở mình.” Giọng nói trong trẻo, nhưng lại mang theo sự ngoan lệ.
Nàng dừng một chút, lại nói: “Bất quá, Thái Hậu người này quỷ kế đa đoan. Chỉ nhìn lời nương ta nhắn lại liền biết rõ một hai. Ta nghĩ không dễ dàng dính bẫy như vậy. Nhưng nàng trời sinh tính đa nghi, nếu như đem điểm ấy hảo hảo tiến hành lợi dụng, tỉ mỉ bố trí, gậy ông đập lưng ông, ta nghĩ là không khó.”
Cẩn thận đem toàn bộ bức hoạ cuộn tròn nhất