Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342569

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2569 lượt.

nhất bỏ vào vải buộc, có chút giả dối cười nói: “Bất quá, chuyện này cũng phải nhìn hoàng đế bệ hạ chúng ta hành động như thế nào. Nhưng đừng học theo phụ hoàng chàng, bị người ta đùa bỡn trên tay mà không nhận ra, chỉ hiểu ở một bên đắc chí thì không xong.”
“Nàng đây nói chuyện a, khi nào thì bỏ qua cho người khác, quả thật so với đao giết người còn lợi hơn.” Nam Cung Ngự Cảnh lấy tay sủng nịch nhéo trên khóe miệng của nàng, không ngừng vuốt nhẹ.
“Bất quá nói đúng cũng không sai. Y theo tin tức nàng đoạt được khi hồi cung lần trước, nghĩ đến phụ hoàng cùng hoàng hậu ngày xưa nay đều là một quân cờ của lẫn nhau mà thôi, không may đương sự cũng không tự nhận ra, chỉ trầm mê trong kế hoạch của chính mình. Tính đến cùng, chung quy là quên đi mà đưa chính mình tham dự vào trong.” Nam Cung Ngự Cảnh thở dài nói, trong lòng không khỏi trầm xuống vài phần. Thế gian này người ta vì hai chữ danh lợi quả nhiên là có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.
Thủy Dạng Hề cười cười, cũng không nói tiếp. Không sai, cái chết của Mộc Tư Khê, cũng không phải nhân tố đơn thuần. Nếu tỉ mỉ mà xem xét, thì Nam Cung Liệt, hoàng hậu cùng Thủy Mộc Vân đều có phần trong đó.
Nhi nữ nhà Mộc Phủ nhiều thế hệ làm hậu, đây là do tổ tiên Thiên Mị Vương triều sớm định ra quy củ. Mộc Phủ cũng bởi vậy mà phồn thịnh trở thành nhất đại thế gia, quyền thế không dưới đương triều Thừa tướng. Hoàng đế sớm có khúc mắc trong lòng, thầm nghĩ tìm một cơ hội chỗ giải quyết mối lo, để tránh uy hiếp đến hoàng quyền của hắn.
Mà nhi nữ Lâm gia vào cung, sợ bí mật chính mình bị bại lộ, cũng muốn đẩy toàn bộ Mộc Phủ vào chỗ chết. Điểm ấy trái lại làm cho hai người có dã tâm không mưu mà hợp. Mà hai bên lại nhượng bộ lẫn nhau không nói ra làm cho hai người tự cho là đúng. Một người ở ngoài sáng, một người ở trong tối, hoàng hậu ngoài sáng ngầm đối Mộc phủ xuống tay, Hoàng thượng một bên mở mắt, một bên nhắm mắt, không can thiệp vào. Toàn bộ Mộc Phủ phút chốc đã bị hai người lòng lang dạ sói này hóa thành hư ảo.
Mà hai người như thế thấy cũng chưa đủ, diệt cỏ sẽ diệt tận gốc cũng chỉ có hai người giống bọn họ nhẫn tâm như thế mới có thể làm được, cho dù trưởng nữ Mộc gia đã gả đi làm Thừa tướng phu nhân cũng muốn nghĩ cách trừ bỏ. Mà Thủy Mộc Vân trong lúc đó, có lẽ chính là sắm vai một nhân vật đồng lõa. Vẫn chưa tận ngoài khả năng bảo hộ thê tử kết tóc của mình, chính là một mặt nhường nhịn, chẳng những nghe theo an bài trong cung mà thản nhiên, còn đối với thê tử kết tóc chẳng quan tâm. Có lẽ, đây là lý do tại sao bài thơ ai oán kia lại tồn tại. Khuê oán thi trung oán, có lẽ chính là vì thế đi.
Thủy Dạng Hề nghĩ đến đây, bất giác có chút sinh khí. Mộc Tư Khê xác nhận là quá yêu Thủy Mộc Vân, yêu đến có thể đem tấm chân tình của cậu hoàn toàn không để ý, yêu đến biết rõ là chết mà lại vì nghĩa không chùn bước, yêu đến tin vào tình yêu giả dối là tốt đẹp, để đổi lấy cuối cùng hương tiêu ngọc vẫn không rõ. Quả thật là vô cùng thê thảm.
Cũng khó trách, thảo nào ngày ấy tứ phu nhân lại nói: “Ngay cả Khê Tỷ tỷ cũng như thế này, huống chi là ta.”
Nguyên lai “Hề” này cũng chính là “Khê”. Thủy Mộc Vân đối Mộc Tư Khê có thể nói là từng có tình, vì trung với Hoàng thượng, vì con đường làm quan, mà hắn vẫn có thể buông tha, huống chi chẳng qua đối nàng có chút sủng ái mà thôi.
Mộc Tư Khê khi còn sống xem như thật đáng thương, nhưng quả thực là rất vĩ đại. Nàng đem nữ nhi của nàng bảo hộ rất khá, lấy sức lực còn sót lại của mình, làm cho nàng hoàn hảo không tổn hao gì lớn lên. Tuy rằng có thể đã từng chịu qua sự khinh khi, nhưng chung quy bình an. Mà cuối đời, Thủy Hề nàng, lại thay mặt nữ nhi nàng hảo hảo sống sót.
Nay chân tướng rõ ràng, hoàng đế Nam Cung Liệt sau hai năm thoái vị đã trúng bách hoa hồng quật mà băng hà. Còn lại địch nhân cuối cùng cũng chỉ có đương kim Thái Hậu. Một trận chiến sau cùng này cuối cùng cũng đã khai hỏa.
Lần này, nàng nhất định phải làm cho nữ nhi Lâm gia kia trọn đời không thể trở mình.
Cửa điện chi nha một tiếng bị mở ra. Trương thái y đang cầm một cái hộp khẽ bước đến.
“Hoàng Thượng, tới giờ uống thuốc rồi.”
“Trương ái khanh thời gian gần đây đều ân cần, ngày ngày đều đưa thuốc đến. Trẫm đã nhiều ngày thật sự tốt hơn rồi, độc kia tựa hồ không có dấu hiệu tái phát.” Nam Cung Ngự Cảnh tiếp nhận dược hoàn, rất là quen thuộc mà nuốt xuống.
“Tất cả cũng vì Hoàng Thượng tốt. Đương nhiên cũng có che đậy hiểu biết của nhiều người.” Trương thái y thần bí nói.
Mấy người cực kỳ ăn ý nhìn nhau cười.
Mà Thủy Dạng Hề giữa lúm đồng tiền lại lộ ra vài phần lo lắng nồng đậm. Nàng cùng Trương thái y mười ngày giao ước đã qua ba ngày, nàng nay chỉ còn thời gian năm ngày. Nhưng mà, nàng còn không tìm được nơi giam giữ cậu, trong lòng không khỏi lo lắng. Vô luận như thế nào nàng cũng không có thể làm cho Nam Cung Ngự Cảnh có điều bất trắc, tuyệt đối không thể.
“Chủ thượng,” một thân áo trắng bạch hộ pháp đột nhiên xuất hiện ở trong điện, “Thái Hậu đang hướng bên này đi tới rồi.”
“Quả nhiên là thiếu k