Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342566
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2566 lượt.
iên nhẫn. Chỉ sợ nàng không đến chứ.” Nam Cung Ngự Cảnh vỗ tay nói.
“Trương thái y, mau,” Thủy Dạng Hề hướng về người đứng thẳng dưới điện kêu lên
“Dạ.” Trương thái y lập tức từ trong tay áo xuất ra ngân châm, ở một huyệt vị nào đó trên lưng Nam Cung Ngự Cảnh đâm một chút.
Chỉ nghe Nam Cung Ngự Cảnh kêu một tiếng đau đớn, sắc mặt lập tức trắng bệch, thật đúng là giống như một người bị bệnh lâu năm không khỏi. Thủy Dạng Hề đỡ hắn tới sau giường, liền ẩn đi. Trước mắt còn không thể cho bà ta biết là nàng vẫn chưa chết, nếu không sẽ có khả năng thất bại trong gang tấc.
Hết thảy sau khi an bày thỏa đáng, quả nhiên nghe được thanh âm Từ công công bên ngoài lớn tiếng hành lễ.
“Lão nô tham kiến Thái Hậu nương nương, nương nương thiên tuế thiên thiên tuế.” Tiếng nói vang dội có thể sánh bằng chuông lớn, nghe được Thủy Dạng Hề thật muốn bật cười.
“Ân. Bản cung muốn gặp Hoàng Thượng.”
“Dạ nhưng... Dạ nhưng Hoàng thượng bảo là sinh bệnh đã nhiều ngày không muốn thấy bất luận kẻ nào.” Chao ôi, trong cung này quyền thế nhất là trên thân hai người, xui xẻo nhất chính là hạ nhân bọn họ rồi, không phải người nào cũng may mắn. Hoàng Thượng sớm phân phó, nếu là Thái Hậu tới gặp, chỉ cần có thể ngăn chặn cứ ngăn chặn, không thể cứ để cho nàng tùy tiện tiến vào. Hắn là cẩn thận tuân theo Hoàng Thượng phân phó, hãy nhìn khuôn mặt hung ác kia của Thái Hậu, thực sợ nàng một cái mất hứng làm cho mạng nhỏ hắn cứ như vậy mà không còn.
“Tên hèn mạt này, bản cung mà ngươi cũng dám ngăn sao?” Quả nhiên là nhiều năm cầm quyền, chỉ dựa vào một câu nói thôi đã có thể khiến người ta theo lòng bàn chân run lên. Cũng câu nói này mà xuất phát từ miệng hắn thì mất đi mấy phần uy nghiêm.
“Ách... Lão nô... Lão nô liền đi thông báo.”
Không chờ Từ công công tiến vào, bên trong đã truyền đến tiếng Nam Cung Ngự Cảnh ho khan, tuy rằng là giả, nhưng nghe lại khiến người ta lo lắng. Làm cho người ta không thể không tin tưởng hắn thật sự bệnh nặng.
“Để cho nàng vào.” Một câu không lạnh không nhạt trong lời nói, làm như mất sức lực thật lớn mới nói được.
Từ Công công nghe thấy âm thanh, lúc này mới đem cửa mở, đứng ở một bên. Thái Hậu đối hắn cười lạnh một tiếng, liền kéo bước chân lảo đảo mà đi vào. Vẫn chưa dừng lại ở trên điện, nhắm thẳng hướng nội thất mà đi.
“Nhi thần thỉnh an mẫu hậu.” Mới vừa đi đến cửa nội thất, nhưng là bị Nam Cung Ngự Cảnh ngăn cản lại.
“Hoàng nhi không cần đa lễ, nếu thân mình không tốt, vì sao không nghỉ ngơi cho tốt?” Nói xong sẽ đi dìu hắn, một đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm mặt Nam Cung Ngự Cảnh, dường như đang thận trọng xem xét là hắn đến tột cùng có bệnh nguy kịch như lời đồn đãi hay không. Nếu quả thực như thế, với nàng đương nhiên trăm lợi mà không hại, nếu không phải, việc này liền phải được bàn bạc.
“Khụ khụ...” Nam Cung Ngự Cảnh lại ho khan vài tiếng, “Trẫm không có việc gì, chẳng qua là có chút bệnh thương hàn ho khan thôi. Mẫu hậu không cần lo lắng.” Nam Cung Ngự Cảnh né qua sự nâng đỡ của nàng, nhắm thẳng trước điện đi đến. Nhưng bước đi lại tập tễnh không đồng đều, mặc hắn tưởng như thế nào che giấu cũng chẳng thấm vào đâu.
Trước đống tấu chương liền ngồi xuống, tiện tay cầm bản tấu chương, trên mặt lại nở ra một chút ý cười cùng vẻ mặt trắng bệch hoàn toàn không hợp.
Thái Hậu hồ nghi nhìn bóng dáng hắn, hí mắt, xem ra quả thật là bệnh nặng. Trong mắt nàng hiện lên một tia ác độc, bước nhanh tiến lên đoạt tấu chương trong tay hắn: “Nhìn ngươi xem, ngay cả bước đi cũng lảo đảo, còn tỏ ra kiên cường cái gì. Mặt trắng có thể so với tuyết rồi, như thế nào lại không biết hảo hảo nghỉ ngơi, tấu chương này đợi thân thể tốt hơn xem cũng như nhau.”
Nam Cung Ngự Cảnh cười lạnh một tiếng, thẳng tắp nhìn Thái Hậu, ánh mắt lạnh như băng, đùa cợt nói: “Mẫu hậu nay thấy nhi thần còn có thể rời giường có phải hay không thực thất vọng a. Người không phải là cho rằng ta đã muốn bị độc kia tra tấn sắp chết, đặc biệt đến xem kết quả cuối cùng là...” Nói còn chưa hết, lại là một trận ho khan tê tâm liệt phế.
Thái Hậu nhìn toàn bộ thân mình Nam Cung Ngự Cảnh gần như cúi gập xuống, khóe miệng gợi lên một chút đắc ý. Nhiều lần độc phát có thể sống đến bây giờ, hắn vẫn là người đầu tiên. Bất quá hiện tại xem ra, quả nhiên lúc dầu hết đèn tắt rồi.
“A, hoàng nhi sao lại nói lời ấy làm chi. Nếu hoàng nhi không việc gì, vậy ai gia cũng an tâm. Ta hiện tại không làm phiền hoàng nhi nghỉ ngơi.” Lời của nàng vừa chuyển, nhất thời sửa lại hình tượng từ mẫu vừa rồi, lãnh đạm giống như người xa lạ.
Thời điểm sau khi Thái hậu ra ngoài, hai người trong phòng ngoài mới xuất hiện.
Chỉ nghe Nam Cung Ngự Cảnh cười hỏi: “Cảm thấy nàng sẽ tin bao nhiên phần?”
“Năm phần,” Trương Thái y nếu có chút suy nghĩ mà đáp.
Nam Cung Ngự Cảnh đem ánh mắt điều hướng về phía Thủy Dạng Hề. “Tám phần,” nàng cau mày nói khẳng định.
“Dùng cái gì có thể khẳng định?” Trương thái y vội hỏi.
“Đoán,” Thủy Dạng Hề cười,” Nàng vốn là vì tận mắt xác định thật giả mà đến. Nếu nàng thực thấy Hoàng Thượng