pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342603

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2603 lượt.

hủy Dạng Hề nói xong, một bên gật đầu, một bên trả lời, nhìn nàng nói xong, cười rất nhiệt tình: “Cô nương nói xong?”
“Hư... Đừng ồn. Ta mang nàng đi tắm, nàng không phải mỗi ngày đều phải tắm rửa sao?” Nam Cung Ngự Cảnh đánh gãy lời của nàng, lập tức hướng phía sau bình phong đi đến.
Thủy Dạng Hề vừa thấy, dục dũng, nước ấm, quần áo cái gì đều chuẩn bị tốt, Thủy Dạng Hề hồ nghi nhìn hắn một cái, thật là vừa hắn dọa nàng sao? Lại nghe hắn nói tiếp: “Biết nàng không thích có người hầu hạ, cho nên, chính mình tắm đi, nếu nàng muốn phu hỗ trợ, ta cũng không ngại.”
Thủy Dạng Hề liếc trắng mắt: “Ngươi có thể đi ra ngoài.”
Ước chừng một nén nhang thời gian, Thủy Dạng Hề mang tâm tình sung sướng theo sau bình phong đi ra, một thân thơm ngát. Có thể tắm rửa, thật sự là là chuyện vui vẻ nhất trong cuộc đời nha. Đã thấy Nam Cung Ngự Cảnh cũng mang vẻ mặt thích ý ngồi ở bên giường, xem tình hình, cũng là vừa tắm rửa xong. Thủy Dạng Hề cũng không để ý hắn, nếu hắn nói qua không đụng nàng, vậy thì được. Nàng lập tức đi đến bên giường, bản thân tìm một chỗ, yên tâm đi ngủ. Chỉ để lại Nam Cung Ngự Cảnh giương mắt nhìn nàng.
Mà từ nay về sau, mỗi ngày buổi sáng khi tỉnh lại, nàng lúc nào cũng ở trong lòng Nam Cung Ngự Cảnh. Đối với điểm ấy, Thủy Dạng Hề cũng chỉ nhìn mà không nói gì, bởi vì nàng kháng nghị cũng không có hiệu quả.
Bất quá nàng hiện tại cũng coi như quá rảnh rỗi, nhưng chỉ một chút, thì Nam Cung Ngự Cảnh lại đem Hoa Nhiên phái làm thị vệ bên người người, nói là lo lắng an toàn của nàng, có Hoa Nhiên hắn có thể yên tâm một ít. Từ đó, Thủy Dạng Hề vô luận đi chỗ nào, phía sau liền hơn thêm một vẻ mặt bất mãn và không tình nguyện mà lại không thể không làm người hầu. Làm cho hành động của nàng có chút hạn chế. Nàng chỉ ở trong lòng thở dài, như thế, cũng may có nhiều việc nàng đã giao cho Tống Nương đi làm, chỉ không biết hiện nay thế nào, dù sao cũng phải tìm thời gian đem thoát khỏi nàng ta, tự mình đi xem mới được.
Mà lúc này tẩm cung hoàng hậu đang bao phủ một tầng áp suất thấp mỏng manh không thoát ra được...
Hoàng hậu trúng độc, phía trước phía sau ép buộc hơn nửa tháng, cuối cùng là đem thân thể mình điều dưỡng tốt. Lúc này nàng nhíu mài lại, trong mắt hiện lên ánh sáng khó hiểu, làm cho người nhìn có chút hoảng sợ. Từ buổi tối ngày thứ hai sau khi tỉnh lại, hoàng hậu đã phái người bắt tay vào điều tra việc trúng độc này, mới đầu tưởng là Thục phi gây nên, dù sao, bên trong hậu cung cũng chỉ có các nàng đấu tranh với nhau. Nhưng trải qua một khoản thời gian tra, tựa hồ sự kiện lần này không quan hệ đến Thục phi.
Nàng nằm nghiêng ở trên ghế quý phi, khép hờ mắc, lấy tay chống đỡ đầu, trong lòng suy nghĩ qua lại không ngừng, rốt cuộc là ai cùng nàng có thì oán đến nỗi chỉ một lần là muốn mệnh của nàng? Mà thủ pháp hạ độc lại tra không được? Thật kì quái, khi nào có một địch nhân ở chỗ tối lợi hại như vậy mà mình không tự biết? Xem ra, gần đây bởi vì nha đầu Thủy Dạng Hề kia có chuyện xảy ra mà mình đã lơi lỏng đề phòng.
Mà nha đầu Bình Nhi bên người hoàng hậu tất nhiên là cẩn thận hầu hạ, nhìn mi tâm của nàng nhíu lại liền lên tiếng khuyên: “Nương nương thân mình vừa khoẻ lại, không cần quá mức hao tâm tốn sức, việc này cứ giao cho người phía dưới làm đi, chắc không lâu sẽ có kết quả.” Nói xong, liền tiến lên, chuẩn bị ấn ấn huyệt Thái Dương cho hoàng hậu, để hóa giải mệt mỏi của nàng.
“Không cần, ngươi đi thay ai gia đổi chén trà cúc lài đến.” Hoàng hậu khẽ nâng tay, ngăn lại động tác của Bình Nhi, rồi từ từ nhắm hai mắt lại như trước, bởi vậy có thể thấy được, sự ăn ý của hai chủ tớ không phải bình thường.
Bình Nhi đang muốn đi ra ngoài, thì thấy một tiểu cung nữ bưng trà cúc lài đi đến, nàng vừa thấy, đã biết là nha đầu hầu hạ bên ngoài gọi là Hồng Hạnh.
Chỉ thấy nàng ta hướng hoàng hậu thi lễ, rồi nói: “Nương nương là muốn uống trà cúc lài phải không. Ta đoán là như vậy, nên đã truyền cho người pha, vừa xong ta liền mang đến đây cho nương nương, cũng đỡ cho Bình Nhi tỷ tỷ phải đi thêm một chuyến.” Quả thật là một người thông minh.
“Thật làm phiền muội muội, ta đang định ra ngoài chuẩn bị, không nghĩ tới muội muội lại đưa đến rồi.” Bình Nhi cười tiếp nhận trà trong tay Hồng Hạnh, rồi đưa cho hoàng hậu.
Hoàng hậu cũng không để ý đến Hồng Hạnh, chỉ uống một ngụm trong chén, sau đó liền cau mày, hỏi: “Trà cúc lài này không phải là Tần ma ma pha,” ánh mắt bắn về phía Hồng Hạnh bên dưới, so với lưỡi đao còn sắc bén hơn, nhìn vào làm người ta phát run: “Đây rốt cuộc là người phương nào pha?”
Hồng hạnh nghe hoàng hậu nói như thế, chạy nhanh phịch một tiếng quỳ gối, dập đầu thình thịch trên mặt đất nói: “Nương nương tha mạng, nương nương tha mạng. Là nô tỳ pha. Nô tỳ thấy Tần ma ma nhất thời không ở đây, liền chiếu theo cách làm của Tần ma ma trên đêm yến hội đó, tự mình pha cho nương nương một ly, nhưng không nghĩ tới, làm cho nương nương không thể nuốt xuống, là nô tỳ sai lầm, nô tỳ nguyện ý bị phạt...” Thân mình run run như đóa hoa dập dờn trong gió trong mưa,