Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342606

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2606 lượt.

i, còn thêm một kẻ nhỏ lại càng khó ứng phó. Nhưng nàng không biết, người ta cũng phiền chán nàng.
“Lần sau khi liên lạc với nàng, nói cho nàng biết, dù có tiếp cận nhị phu nhân, dù có điều tra ra chân tướng thì cũng không dùng được. Ai lại ngốc đến nỗi đề cập lại chuyện mười mấy năm trước? Hiện tại, mấu chốt nhất chính là đem chuyện này làm cho bên trong tướng phủ một lần nữa khơi lên nghị luận, làm cho nó từ miệng của người trong tướng phủ một lần nữa tràn ra.” Thủy Dạng Hề dừng một chút, nghiêng đầu suy nghĩ, lại nở nụ cười, nói tiếp: “Dùng lời đồn cũng tốt, giả thần giả quỷ cũng được, tóm lại đây là bước đầu tiên. Còn có, bảo nàng hãy thông minh một chút, phải biết chiến đầu một mình rất vất vả, nói nàng tự giải quyết cho tốt.”
“Dạ, ta nhớ kỹ.” Tiểu thư cuối cùng cũng hạ quyết định, quyết tâm điều tra chuyện của phu nhân, nàng trong lòng ít nhiều cũng cảm thấy vui mừng.
“Đúng rồi, Tống Nương,” Thủy Dạng Hề dường như nhớ tới cái gì đó, “Ta cho ngươi tiếp nhận hồng lâu đã chuẩn bị thế nào?”
Hồng lâu là nơi mà Thủy Dạng Hề đã ra quyết định mua lại và làm người chủ đúng phía sau. Căn cứ vào tình thế kinh tế phát triển hiện tại của kinh đô, chuyện hình thành khu vực kinh tế chuyên nghiệp chỉ là sớm muộn gì mà thôi, trung tâm kinh đô, đều lấy các cửa hàng giải trí cùng với tửu quán, cửa hàng hàng lớn chủ. Thủy Dạng Hề chính là xem xét đúng điểm ấy, cho nên sau khi từ Thủy tướng phủ trở về liền mệnh lệnh Tống Nương chiếu theo chỉ thị của nàng ở trung tâm kinh đô mua lại một nơi, mà chỗ đó sau khi mua lại cơ hồ vừa cũ vừa nát. Trải qua một phen tân trang tu sửa lại, hiện tại Hồng lâu đã rực rỡ hẳn lên, được mệnh danh là Hồng lâu, bởi vì Hồng lâu là nơi giải trí hơn nữa chủ lâu đã trang trí màu hồng là chủ đạo.
Tống Nương nghe Thủy Dạng Hề hỏi việc này, không khỏi cười đắc ý: “Tất nhiên là không dám cô phụ tiểu thư kỳ vọng, tiểu thư nếu như muốn biết, đích thân đi xem không phải tốt hơn sao, đỡ phải ta nói tốt nhưng khi tiểu thư nhìn thấy thì lại cho là không tốt thì sao.”
Thủy Dạng Hề cúi đầu nghĩ nghĩ: “Cũng phải, mấy ngày nay ta bị Hoa Nhiên kia giám sát rất là phiền.”
Lập tức quay lại cười gian xảo với Tống Nương: “Tống Nương, nếu đã đề suất thế, vậy nhờ ngươi cho đánh lạc hướng Hoa Nhiên đang bám dính lấy ta mới tốt, nếu không, ta cái gì cũng đều làm không được.”
“Cái gì? Tiểu thư chẳng lẽ không tính mang ta đi sao? Tiểu thư đi một mình sao? Nếu gặp phải nguy hiểm thì làm sao bây giờ?” Tống Nương không khỏi kinh hô, tiểu thư quả thật càng ngày càng lớn mật, đôi lúc hoàn toàn không có sự rụt rè của tiểu thư khuê các, nhưng có đôi khi, lại so với tiểu thư khuê các còn tiểu thư khuê các hơn. Thật không hiểu nổi, rốt cuộc là một người như thế nào đây.
“Ta một người sống lớn như vậy, chẳng lẽ còn sợ ta bị đánh mất hay sao?” Trong lòng thì tự nhủ, sự thật ta có một chút lộ si, “Hơn nữa, ta cũng không phải không từng đi ra ngoài qua. Tống Nương yên tâm đi, trước khi mặt trời lặn, ta nhất định trở về.”
Nói xong, không đợi Tống Nương đáp lời, liền nhanh chóng biến mất ở trong tầm mắt của nàng.
Mà bên này Hoa Nhiên bị Đông Ly Hạo dây dưa nửa ngày mới phát hiện, Thủy Dạng Hề không biết đã đã đi nơi nào. Nếu không phải vì gia mệnh lệnh, nàng mới lười để ý nàng ta, thật không biết, gia hiện tại vì cái gì lại đối với nàng ta xem trọng như thế, giống như lúc trước mỗi người ở một nơi, không phải rất tốt sao. Hơn nữa, ở trong phủ có thể có nguy hiểm gì chứ?
Oán giận thì oán giận, đã nhận mệnh lệnh thì phải đi tìm. Chỉ là, nàng nào biết đâu rằng, Thủy Dạng Hề đã ra khỏi phủ, dù nàng có đem cả phủ lật lên trời, cũng chỉ uổng công.
Lúc này, Thủy Dạng Hề cũng không vội mà đi đến hồng lâu của nàng (gọi là hồng lâu vì nàng thật sự thực thích quyển sách Hồng Lâu Mộng), chỉ thản nhiên chọn một tửu lâu để ngồi. Mọi người đều nói, tửu lâu là tin tức nhanh nhất, nhiều nhất đều hội tụ lại đây, người đến người đi, muôn hình muôn vẻ, chỉ một ít tin tức, nghĩ không phải là điều khó khăn.
Nàng lên lầu, tìm một vị trí có vẻ kín đáo một chút ngồi xuống, bất động thanh sắc đánh giá tất cả những người này. Liếc mắt một cái xuống dưới, thầm nghĩ, tửu lâu, quả thực giống như một giang hồ thu nhỏ, khách ngồi bên trong người hoa y cẩm phục có, khí chất tao nhã có, cử chỉ thô tục có, khôn khéo giỏi giang có, đương nhiên, còn thiếu là chưa được đi lại trên giang hồ thôi. Quả thật là một cái tiểu thiên hạ.
Chỉ thấy ở bàn cái phía trước một người giống như cậu ấm, ba hoa khoác lác nói: “Nói đến hồng lâu, thật đúng là nơi nổi tiếng nhất trong tất cả các thanh lâu, bên trong tất cả đều là cô nương, nhưng những cô nương đó thì không thể đụng vào, thật đúng là hiếm lạ hiếm lạ.”
Thủy Dạng Hề khách sáo liếc hắn một cái, trong toà lầu tất cả đều là cô nương thì là thanh lâu sao, lý luận thế này, nàng lần đầu tiên nghe được đấy.
“Tô huynh có điều không biết, thật ra thì Hồng lâu nguyên bản không phải là thanh lâu, cho nên những cô nương này chỉ có thể nhìn không thể sờ.” Trong trà lâu một người mặc y phục d