Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342599
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2599 lượt.
lúc nào cũng có thể bị nguy hiểm rơi đầu.
Nghe nói như thế, hoàng hậu nhanh chóng ngồi thẳng lên, ánh mắt nguy hiểm nhíu lại: “Ngươi nói, yến hội đêm đó Tần ma ma là pha như thế này?”
“Dạ...” nha đầu kia cúi đầu thấp đáo, thật sự là sợ tới mức không nhẹ.
Hoàng hậu cùng Bình Nhi nhìn nhau liếc mắt một cái, lúc ấy bởi vì uống xong ly trà, liền lập tức ngất đi. Hơn nữa Thái y cũng không rõ nguyên nhân trúng độc, nên nàng đã xem nhẹ chi tiết này. Nay nghĩ lại thì chén trà cúc lài kia cũng có điểm đáng nghi ngờ mới phải... Chính là, tiểu nha đầu này, đến tột cùng là vô tình hay là cố ý làm thế? Nếu thật sự là vô tình, thì thôi, chó ngáp phải ruồi, nếu là cố ý, sợ tiểu nha đầu này phải có khác mục đích khác. Vẫn nên trước thử một phen...
Hoàng hậu hướng Bình Nhi ý bảo một chút, Bình Nhi gật gật đầu, nói: “Nương nương bớt giận, Hồng Hạnh muội muội luôn luôn an phận, cũng rất tuân thủ quy tắc, chắc là quá lo cho nương nương, cố làm nương nương vui, mới dám một mình vì nương nương pha chế trà cúc lài, nàng làm sao lại biết nương nương chỉ uống trà cúc lài do Tần ma ma tự tay pha.” Nói xong, hướng hoàng hậu khom người nói: “Nương nương, cái gọi là người không biết không có tội, ngài vẫn nên cho Hồng Hạnh đứng lên trả lời đi. Run rẩy hoảng sợ như vậy thì cũng nói không rõ ràng.”
“Ừ...” Hoàng hậu hừ ra một tiếng, “Bình Nhi lời nói rất có lý, cứ làm y lời nói của Bình Nhi, ngươi trước đứng lên đi, bất quá nếu có một câu nói dối, ta trước sẽ lột da của ngươi.” Không phải uy hiếp, mà là có thể nói được thì làm được, đây chính là hoàng hậu.
Bình Nhi thế này mới buông lỏng xuống, đến bên người Hồng Hạnh, nâng dậy nàng, nói: “Muội muội chỉ cần theo thì sẽ tốt, không cần kinh hoảng. Nương nương sẽ không làm khó dễ ngươi.”
Hồng hạnh đối với Bình Nhi cười yếu ớt, trong mắt tràn đầy cảm kích: “Nương nương có cái gì cứ việc hỏi, nô tỳ nhất định nói rõ sự thật không hề giấu giếm.”
“Ai gia hỏi ngươi, ngươi có xác định đêm yến hội đó tần ma ma thật sự pha trà như vậy?” Hoàng hậu hỏi.
“Đúng vậy, lúc ấy, bởi vì nô tỳ có việc muốn thỉnh giáo tần ma ma, nên ở ngay tại bên người tần ma ma, cũng là một lần duy nhất nhìn thấy tần ma ma pha trà cho nương nương... Nương nương nếu như không tin, có thể kêu tần ma ma ra giáp mặt đối chất với nô tỳ.” Hồng hạnh nói lại ý nghĩ của mình, đúng là chỉ một lần duy nhất được chứng kiến tận mắt, nên bẩm lên chủ tử, trong cung hoàng hậu bất luận kẻ nào cũng không quả qua nghi ngờ, tự nhiên, ngay cả tần ma ma cũng trong phạm vi giám thị.
“Vì cái gì mà mấy ngày trước đây không pha cho ta, ngược lại hôm nay lại pha cho ta?” Trải qua một phen suy tư, rốt cục đã tìm ra chỗ mấu chốt của vấn đề.
“Chỉ vì hôm nay nô tỳ thấy tần ma ma không ở đây, lại sợ nương nương chờ sốt ruột, mới cả gan pha trà cho nương nương, xin nương nương bớt giận, nô tỳ không dám nữa.” Một vấn đề rất là phức tạp lại bị một phen nhìn thấy rõ ràng, nên nàng ta dù ủy khuất cũng phải thành thật nói ra.
Hoàng hậu khoát tay áo, nói: “Ngươi đi xuống trước đi.”
Hồng Hạnh vừa nghe, lúc này trên nét mặt lộ rõ vui mừng: “Dạ, Nô tỳ tạ nương nương không giết.” rồi đi như chạy ra khỏi nội điện. Bất quá, bên miệng lại nở lên ý cười giảo hoạt, nhưng hoàng hậu đã không có duyên thấy được. Bất quá, chuyện này cũng quá tiện nghi cho hoàng hậu, chỉ vì một câu của chủ thượng, vừa không để cho mình bị mất mạng, vừa phải giúp đỡ ba ta tìm ra dấu vết đem tai họa diệt trừ, ai, thật đúng là không phải ý muốn của mình mà.
Nơi này hoàng hậu nói với Bình Nhi: “Ngươi xem nha đầu này thế nào?”
“Nô tỳ cùng nàng từng có vài lần tiếp xúc, cũng là kẻ thành thật làm tròn bổn phận, vừa rồi nô tỳ có quan sát, những lời nói của nàng cũng phải không có giả.” Bình Nhi nghĩ tiếp, lại nói, “Vừa rồi nàng cũng quả thật là sợ hãi, theo như sự quan sát toàn diện của nô tỳ, không giống như giả vờ. Nhất là khi nô tỳ vì nàng biện hộ, nàng còn cảm kích nhìn nô tỳ liếc mắt một cái. Nếu như giả bộ, thì đều này sẽ không nằm trong kế hoạch được, nhất định sẽ một lòng một dạ suy nghĩ cách như thế nào biểu hiện để không bị phát hiện.” Chỉ là, nàng biết đâu rằng, tâm tư của Hồng Hạnh, cũng không phải người bình thường có thể sánh bằng.
Hoàng hậu nghe Bình Nhi phân tích, gật gật đầu, nói: “Mặc kệ như thế nào, đều là đối với ai gia có lợi. Cẩn thận quan sát một đoạn thời gian nữa, nếu là phát hiện nàng ta có chỗ khả nghi, đến lúc đó xử lý cũng không muộn. Hiện nay, chuyện quan trọng nhất là đi đem tần ma ma truyền đến, ai gia cũng muốn nhìn xem nàng ta phản bội như thế nào.”
Không mất bao lâu, tần ma ma đã đến.
Hoàng hậu nhìn tần ma ma đang quỳ, cũng không kêu nàng miễn lễ, trên tay chỉ nhàn nhàn cầm lấy cái chén, làm nó phát ra tiếng vang thanh thúy, quanh quẩn ở trong điện rộng lớn, quả thật có chút âm trầm khủng bố. Khiến cho tần ma ma trong lòng cũng đánh một tiếng vang. Có lẽ, hôm nay, là dữ nhiều lành ít.
Hoàng hậu nhìn tần ma ma đang đổ đầy mồ hôi trán, âm ngoan cười, nói: “Tần ma ma, ngươi theo ai gia thời gian đã bao nhiêu lâu?”<