Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342613
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2613 lượt.
ử dụng tự nhiên mới dừng.
Một cái lắc mình, đi vào trước giường của hoàng hậu, đem chủy thủ một phen để ở trên cổ của bà ta, lạnh lùng nhìn khuôn mặt đoan trang hiền thục của bà, đôi môi hé ra như cười, làm cho người ta cảm giác bà đang cười, ngay cả ngủ đều không ngoại lệ. Bất quá, khá lắm tướng mạo ôn hòa nhân từ, sao biết trong lòng dạ lại có một viên tàn ác nhẫn tâm như thế.
Thế gian này, bất cứ lúc nào chỗ nào, tri nhân tri diện bất tri tâm thật đúng là danh ngôn kinh điển.
Khí lạnh của chủy thủ làm hoàng hậu tỉnh dậy, Thủy Dạng Hề nhìn con ngươi hoảng sợ của bà, trong mắt đúng là hiện lên một tia tự đắc khoái ý, nàng che miệng của bà ta lại, chủy thủ lại tiến dần lên vài phân, hạ giọng nói: “Muốn sống, thì đừng lên tiếng.”
Hoàng hậu cảm thụ được sự lạnh lẽo trên cần cổ kia đang thấm vào da thịt mình, nhìn thích khách trước mặt một thân áo trắng, trong mắt sát ý hiện lên rõ ràng như vậy, nàng có thể khẳng định, nếu như mình không nghe theo, tên này sẽ không chút do dự đâm vào. Vì thế gật gật đầu.
Thủy Dạng Hề thấy thế, cái tay che miệng nàng lại thả lỏng một chút rồi nói: “Thiên tàm sa ở đâu?”
“Cái gì thiên tàm sa, ta ngay cả nghe cũng chưa nghe nói qua.” Quả nhiên không hổ là hoàng hậu, ngay cả lời nói dối cũng có thể nói đến mặt không đổi sắc, thẳng thắng khẳng khái.
“Ta không có tính nhẫn nại, ta đếm tới mười, ngươi nếu không nói, liền đừng trách dao nhỏ của ta vô tình.” Lực hạ xuống mạnh thêm một chút, không tin ngươi không sợ hãi. Tưởng nàng không biết cái gì là thiên tàm sa nên muốn lừa sao, trừ phi mình không phát hiện Thủy Dạng Hề chết là bà ta chủ mưu.
“Ta thật sự không biết, ngươi cho dù giết ta cũng vô dụng.” Nhiều năm làm hoàng hậu cũng không phải hư danh, muốn dọa mình sao, bản thân nên học hỏi kinh nghiệm thêm vài năm.
Thủy Dạng Hề thấy bà ta tiếp tục giả ngu, biết bà ta định là chưa thấy quan tài chưa rơi lệ. Cười lạnh một tiếng, nói: “Hoàng hậu nương nương cũng biết nếu đem từng mảnh từng mảnh từ trên người tươi sống cắt bỏ, sau đó nhìn máu tươi chảy ròng, thẳng đến người kia bị chết trong đau đớn, thảm trạng đó, ta nghĩ hoàng hậu nương nương có thể tưởng tượng ra? Tuy rằng hiện tại thời gian không đủ, bất quá, ta nghĩ, nếu là đem hoàng hậu nương nương cắt thành hơn mười khối, vẫn không thành vấn đề đi. Nhưng mà, từ chỗ nào xuống tay trước mới tốt đây?”
Nói xong, yêu mị cười, tiếng cười khinh miệt từ trong miệng truyền ra, làm người ta cả người run lên. Hoàng hậu chỉ thấy trong mắt nàng sự tàn ác mãnh liệt, làm như thật sự lo lắng nên từ chỗ nào nào xuống tay mới thỏa đáng nhất, trong lòng không khỏi sợ hãi, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh, nói: “Vô luận ngươi uy hiếp như thế nào cũng vô dụng, ta quả thật không biết.” Trong thanh âm đã mang theo một tia run run.
“Thật không?” Thủy Dạng Hề cười nói, “Như vậy, bắt đầu từ mặt đi thấy như thế nào?” Nói xong, chủy thủ đã là chuyển qua trên mặt hoàng hậu, thoáng dùng sức, da thịt vô cùng mịn màng đã chảy ra loang lổ máu, từng giọt màu hồng nhạt rơi trên áo ngủ, như từng đoá hoa sáng lạn đang nở.
Việc này, hoàng hậu sợ hãi không hiểu, nàng chỉ nghĩ thích khách áo trắng muốn hù dọa mình thôi, nhưng hôm nay, mệnh của nàng thật sự nguy hiểm trong sớm tối, vội vàng nói: “Khoan... Khoan..., ta nói, ta nói... Ở... Ở dưới giường ta có ngăn ngầm...”
“Vậy phiền toái hoàng hậu nương nương lấy ra đi.” Chủy thủ vẫn để ở cổ của bà ta.
Hoàng hậu chậm rãi đứng dậy, chầm chập vén lên chăn mềm, lộ ra trên ván giường thượng một cái vật hình tròn đụng vào, giường kia như lên tiếng trả lời chia làm hai nửa. Bàn tay Hoàng hậu tiến vào ngăn hầm, trong mắt chợt lóe sáng, chỉ nghe hưu một tiếng, một mũi tên liền hướng Thủy Dạng Hề bay đi.
Thủy Dạng Hề khinh miệt cười, nàng đã sớm dự đoán được hoàng hậu quỷ kế đa đoan, sao có thể dễ dàng trúng mưu, nàng kéo bà ta làm làm tấm bia, mũi tên này xuyên qua cánh tay bà ta, lần này, lại có rắc rối khác vì hoàng hậu a một tiếng kêu lên. Thủy Dạng Hề trong lòng âm thầm hối hận, thầm nghĩ giáo huấn bà ta một cái, nhưng lại quên hiện nay là khi nào, nếu kinh động thị vệ trong cung, quả là tự tìm phiền toái.
Lúc này, nàng cầm lấy thiên tàm sa trong ngăn hầm liền phi thân ly khai, chạy đi còn không quên dùng chủy thủ trên thiên tằm sa rạch mấy đao, quả thật mềm dẻo vô cùng.
Qua một hồi, trong cung hoàng hậu đã có bóng người di chuyển, Thủy Dạng Hề bất đắc dĩ mặt nhăn nhíu mày, xem ra tốc độ phải nhanh hơn. Trong lòng nghĩ vậy thân hình đồng thời cũng di chuyển nhanh hơn không ít. Như một con chim yến từ tẩm cung hoàng hậu hướng ra ngoài cung mà bay đi, nhưng nàng bỗng thấy một đóa pháo hoa nở rộ ở không trung, khẽ kêu một tiếng rồi giây lát lướt qua nó.
Thủy Dạng Hề lập tức có dự cảm không tốt, sao bỗng nhiên lại có pháo hoa? Đang lúc nàng do dự, liền thấy một thanh trường kiếm đã đưa tới trước mắt nàng, Thủy Dạng Hề xoay người một cái, né trách mũi kiếm.
Tập trung nhìn lại, chủ nhân của trường kiếm đúng là Nam Cung Ngự Cảnh, chỉ thấy thân hình thon dài đẹp đẽ, mặc quần áo dài