Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342644
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2644 lượt.
ng Hề thấy nàng đã không còn vẻ khinh thường như ngày xưa, trong mắt ngược lại còn nhiều tia kính sợ, đương nhiên cũng có một ít cảm xúc không tình nguyện, có lẽ đây là tính cố hữu của nữ tử đi, bất quá, như vậy mới là người có tài.
“Ta muốn ngươi đi làm một chuyện cho ta, ngươi có bằng lòng hay không?” Thủy Dạng Hề sâu kín hỏi.
Hoa Nhiên bĩu môi, việc này không phải đã biết rõ còn cố hỏi sao, nàng hoàng tử phi nương nương chỉ cần mở miệng, nào có chuyện làm thuộc hạ mà không làm cho nàng, nói sau, gặp phải chủ tử như vậy, không làm cũng không được: “Thuộc hạ không dám. Không biết nương nương muốn thuộc hạ làm chuyện gì?”
“Ta muốn ngươi lập tức đi vào trong cung, ám sát một Thái y, họ Trương, phải là một vị tuổi trẻ y thuật tốt nhất của Thái y viện, nhưng ta không biết tên đầy đủ của hắn. Bất quá, ta nghĩ ngươi sẽ có biện pháp tìm ra hắn. Nhớ kỹ, ta chỉ muốn ngươi thử một chút, cũng không phải muốn lấy mạng của hắn, chỉ cần xác định hắn biết võ công liền được...” Thủy Dạng Hề ngón tay gõ gõ lên giường, thanh âm của móng tay cùng đầu gỗ va chạm nhau, vang vọng ở trong bóng đêm, rõ ràng và có chút quỷ mị.
Thủy Dạng Hề tiếp tục nói: “Sau khi thành công, nếu có thể hãy đi đến Tây Nam nhạc phường ở trong cung, nhìn xem cái nhạc sĩ không nhiễm khói lửa nhân gian võ nghệ tu vi cao bao nhiêu. Có thể làm được không?” Thủy Dạng Hề dừng ở trên người nàng, làm thị vệ của Nam Cung Ngự Cảnh đều phải võ nghệ phi phàm, tin tưởng sẽ không thành vấn đề.
“Tuân lệnh, nương nương, nhưng là... Điện hạ trước khi rời đi còn cố ý phân phó thuộc hạ phải bảo vệ tốt an nguy của nương nương, nếu...” Hoa Nhiên chần chờ nói, nàng đây thật không biết đã theo phải dạng chủ tử gì a, hai chủ tử nàng đều không thể chọc, không cẩn thận một cái, đắc tội một trong hai người, đều không có kết cục tốt.
“Việc này ngươi không cần lo lắng, không phải còn có Tống Nương ở đây sao? Võ nghệ của ngươi so với Tống Nương không cao hơn, nên mới phái ngươi đi. Mà ta thân ở trong phủ, cũng không có cái gì nguy hiểm, hơn nữa, trong phủ không phải còn có thị vệ sao?” Nàng tất nhiên là biết Nam Cung Ngự Cảnh lưu lại nàng ta là vì nàng, bằng không, cũng sẽ không nghĩ biện pháp điều nàng ta ly khai. Nhưng mà, dù sao là dương đông kích tây, cũng phải lựa chọn việc có giá trị tốt, nếu có thể được đem nàng ta đi lấy một ít tin tức tốt cho hai người cũng là lựa chọn không sai.
“Cho nên, ngươi cứ yên tâm đi làm tốt chuyện này cho ta đi.” Thủy Dạng Hề tiếp tục nói.
“Dạ...” Hoa Nhiên lên tiếng, rồi đi ra ngoài cửa, nhưng đột nhiên lại nghĩ đến cái gì, nàng chần chờ xoay người, nhìn Thủy Dạng Hề, nói: “Hoàng phi, chuyện này có hay không...”
“Yên tâm, việc này tuyệt đối đối với chủ tử của ngươi có ích không hại, ta dù sao cũng là hoàng phi của các ngươi a, chẳng lẽ đi hại điện hạ các ngươi sao?” Thủy Dạng Hề đánh gãy lời của nàng, một lời nói ra sầu lo của nàng ta, đồng thời cũng cho nàng ấy một viên thuốc an thần.
Hoa Nhiên gật gật đầu, rốt cục cũng thi triển khinh công phi thân mà đi. Thủy Dạng Hề thấy vậy, mới thở ra nhẹ nhõm. Nếu không phải có chuyện ngày đó cho nàng ấy xem khúc dạo đầu, bây giờ muốn điều nàng ta rời khỏi, thật đúng là không có khả năng. Hoàn hảo, tất cả đều chuẩn bị tốt.
Thủy Dạng Hề lúc này mới tìm ra bộ y phục dạ hành đã chuẩn bị tốt. Phủ lên một thân tuyết trắng, chỉ lộ hai ánh mắt ở bên ngoài, quay tròn chuyển động. Không có biện pháp, quần áo của nàng cùng Nam Cung Ngự Cảnh đặt chung một chỗ, nếu như không duyên cớ mà có thêm một bộ xiêm y màu đen nhất định sẽ làm người ta hoài nghi.
Chuyện kể rằng bộ y phục dạ hành này là ngày hôm đó nàng phân phó Tống Nương cố ý ra phủ làm cho nàng, chỉ nói đây là một loại vũ y màu trắng đặc biệt, mới đánh mất sự nghi ngờ của Tống Nương đối với quần áo. Đương nhiên, cũng không phải nàng không tín nhiệm Tống Nương, chỉ là càng ít người biết, xác suất thành công sẽ càng lớn, nói sau, nàng cũng không nắm chắc Tống Nương sẽ ủng hộ quyết định của nàng.
Mặc y phục dạ hành, lắc mình một cái, liền đã biến mất ở trong phòng. Nàng chưa từng thật sự thử qua khinh công, không thể tưởng được lại sự dụng tốt như thế, sợ là có thể so với chim tước đang bay. Bất quá, một thân áo trắng bay trên không trung, đạp trên hoa cỏ mà đi, thật là có hương vị Tiểu Long Nữ.
Chỉ chốc lát sau, Thủy Dạng Hề đã đến tẩm cung của hoàng hậu. Trong cung im ắng, trừ bỏ nha đầu cùng bọn thái giám gác đêm, thì đều đã đắm chìm nặng nề trong mộng đẹp. Thủy Dạng Hề thấy may mắn chính mình đã tới tẩm cung của hoàng hậu, mới có thể nhanh chóng lẻn vào phòng ngủ hoàng hậu. Thủy Dạng Hề thần tốc điểm huyệt ngủ cung nữ thái giám canh cửa, liền thấy mấy người kia vốn đã đầu óc mơ màng, giờ phút này kéo đầu cùng nhau mà ngủ.
Xem ra, điểm huyệt thật đúng là dùng được, ngày đó nàng cố ý hỏi Tống Nương khả có cái huyệt vị nào điểm làm cho người ta mê man không, Tống Nương liền báo cho nàng biết huyệt ngủ này. Vì muốn không bị thất bại trong gang tấc, nàng còn ngầm ở trên người Đông Ly Hạo sử dụng vài lần, cho đến khi s