XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342612

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2612 lượt.

tốt bụng), không biết hoàng hậu vì sao lại chọn nàng đến giám thị mình, là bà ta rất có lòng tin, hay do Thủy Dạng Hề trước kia che giấu rất tốt, ngay cả hoàng hậu đều lừa được?
“Vu Nhi nói rất đúng. Nếu như vậy, lần đó ta rơi xuống nước là có người cố ý đẩy à.” Đôi mắt đảo qua, mắt không chớp không nháy nhìn chằm chằm vào Vu Nhi, trong mắt lộ ra sắc bén, làm cho Vu Nhi cả người càng không ngừng run rẩy.
Ngay cả Hoa Nhiên nhìn thấy, cũng không khỏi thấy trong lòng căng thẳng, ánh mắt thật tốt, khí thế thật nghiêm nghị, đây mới là mặt thật của nàng ta sao? Trong lòng không khỏi âm thầm kính sợ vài phần.
Vu Nhi sắc mặt trong nháy mắt trắng bạch, nàng không dự đoán được Thủy Dạng Hề lại đột nhiên nói như vậy, càng không dự đoán được Thủy Dạng Hề lại phát ra khí thế sắc bén này, nhất thời bị dọa, trong khoảng thời gian ngắn đúng là tìm không ra lý do để nói, chỉ liên tiếp lắc đầu. Không phải là nàng ấy đã muốn khôi phục trí nhớ chứ? Nhưng mà, nàng ấy cũng không thấy người đẩy nàng ấy vào nước mà.
Thủy Dạng Hề vừa thấy phản ứng của nàng, thì biết suy đoán của mình đã đúng tám chín phần. Nhưng mà, nếu thật sự là Vu Nhi nhận lệnh của hoàng hậu đem Thủy Dạng Hề đẩy xuống nước, vậy vì sao nàng đã tỉnh lại rất lâu, nàng ta không hành động nữa. Nàng cũng sẽ không cho rằng hoàng hậu sẽ bỏ qua ý định giết mình ở trong đầu.
Bà ta nếu như không ở trên người Thủy Dạng Hề có được thứ mình muốn, thì cũng sẽ không để cho người khác có được, nhất là Thủy Dạng Hề, khi bà ta phát hiện nàng ấy cũng không ngốc như trong tưởng tượng, nên mới có thể làm ra loại hạ sách này để miễn trừ đi hậu hoạn, cho Thủy Dạng Hề đến bên lan can ngọc thạch đẩy nàng xuống dưới để vĩnh viễn chôn thân trong đó mà không ai biết nguyên nhân, nhưng ai ngờ được. Nàng hôn mê nhiều ngày, nhưng may mắn vẫn còn sống, thậm chí một chút ít nguy hiểm cũng chưa phát sinh, đây là chuyện làm Thủy Dạng Hề buồn bực nhất.
“Vu Nhi, chúng ta liền nói trắng ra đi. Ngươi là người mà hoàng hậu sắp xếp ở bên cạnh ta, ta đã sớm biết. Ngươi mỗi tháng đều chọn một ngày tiến cung để báo cho hoàng hậu tình huống của ta, chuyện này ta đã cho Tống Nương đi điều tra xong.” Thủy Dạng Hề bộ dạng bình thản nói, thanh âm rõ ràng vô cùng, từng tiếng từng va chạm vào trong màng tai của Vu Nhi, đồng thời cũng kích thích lỗ tai của Hoa Nhiên.
Nàng ta cố ý sao? Cố ý để cho nàng nhìn thấy bộ mặt này của nàng ta sao? Hoa Nhiên hồ nghi nghĩ, trong lòng bất giác có chút hoảng sợ, sao có thể biến hóa to lớn như thế.
Vu Nhi nghe thấy Thủy Dạng Hề nói cũng hết lý do thoái thác, đã sớm quỳ trên mặt đất, không nói được một lời nào, chỉ là gương mặt nàng càng thêm trắng bệch, trong mắt từng giọt lệ rơi xuống.
Thủy Dạng Hề thấy vậy, thở dài, nói: “Vu Nhi, ta đối với ngươi không tốt sao?” Đã sắp phải đi, nàng cũng không nghĩ đo nhiều nữa.
“Tiểu thư đối với Vu Nhi tốt lắm, Vu Nhi vô cùng cảm kích.” Nói xong, lại càng khóc lợi hại hơn.
“Nếu như thế, ta cũng không truy cứu nguyên nhân ngươi vì sao phản bội ta. Những chuyện trước kia của ngươi ta không biết, và cũng không muốn biết. Nhưng, ta hiện tại hỏi ngươi, ngươi đều phải thành thật trả lời, hơn nữa về sau chỉ trung thành với một mình ta, ta có thể bỏ qua những sai lầm của ngươi. Như thế nào, đồng ý không?” Thủy Dạng Hề lấy lợi dụ hoặc, đây là mánh khoé trong đàm phán thường dùng.
“Vu Nhi đồng ý, tạ ơn tiểu thư, tạ ơn tiểu thư...” Vừa nói xong thì từ trên mặt đất ngẩng đầu lên. Hại Thủy Dạng Hề, vốn là chuyện nàng không mong muốn, lần trước nghe lời hoàng hậu đẩy nàng ấy vào nước sau đó liền hối hận tự trách, mới có thể ở trong lúc nàng còn không chết ngạt dưới nước đem nàng mò lên, thật may, tiểu thư còn bảo vệ được một mạng, chỉ là mất trí nhớ, bất quá như vậy đối với tiểu thư là điều rất tốt.
“Tốt lắm. Ngươi cũng biết trước kia ta đưa cho hoàng hậu đồ vật đều không phải là di vật của nương không?” Thủy Dạng Hề hỏi.
“Không biết. Hoàng hậu cũng không biết. Tiểu thư giấu giếm rất tốt.” Vu Nhi lắc đầu nói.
“Vậy, có phải ba tháng trước ta đưa cho hoàng hậu một sa trướng nên làm cho hoàng hậu nổi lên nghi ngờ hay không?”
Vu Nhi vừa nghe liền mở to mắt, kích động hỏi: “Tiểu thư, người khôi phục trí nhớ sao?” Nếu không khôi phục trí nhớ, tiểu thư sao lại biết nhiều như vậy. Nàng nào biết rằng, Thủy Dạng Hề hiện tại dù có cũng là có thêm thức cùng trí nhớ của thế kỷ hai mươi mốt, so với Thủy Dạng Hề hương tiêu ngọc vẫn kia, tâm tư không biết sâu đến bao nhiêu.
Thủy Dạng Hề nghe xong, cũng không phủ nhận, chỉ kêu nàng trả lời vấn đề.
Vu Nhi gật gật đầu, nói: “Đúng vậy. Ngày đó hoàng hậu nương nương nhận sa trướng kia xong quả thực phẫn nộ, ta lúc ấy cũng không biết vì cái gì, nhưng mà sau đó liền nhận được mệnh lệnh của hoàng hậu nương nương, nói là muốn trừ bỏ tiểu thư. Bất quá ta không đành lòng, khi xô tiểu thư xuống nước không lâu, thì đã đem tiểu thư cứu lên, nhờ trời phù hộ, tiểu thư cuối cùng cũng không có việc gì.”
Thủy Dạng Hề nhìn ra được tình cảm Vu Nhi đối với nàng là thật, cũng vì điều này