Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342651

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2651 lượt.

ắn. Chớ không phải ngươi đã đánh cắp tình báo cơ mật gì đó chứ?” Trừ bỏ điều này, hắn nghĩ không ra cái khác, bất quá, giết chết là xong việc rồi, làm gì cần phải náo động thế. Tuy rằng kẻ trước mắt, trên người lộ ra khí chất mà không phải một thuộc hạ bình thường có khả năng đạt tới, bất quá, một thân y phục dạ hành này thì giải thích thế nào?
Thủy Dạng Hề theo dõi ánh mắt hắn nhìn mình, hắn cũng không biết thân phận của nàng sao? Biết điều này nàng liền vui vẻ, xem ra, ông trời vẫn chiếu cố nàng. Bộ dạng có chút cười nịnh nói: “Tứ hoàng tử, ngươi thật đúng là thần cơ diệu toán, quả thật cái gì cũng đều không qua khỏi cặp mắt của ngài, không sai, ta vốn là một gã thủ hạ hộ vệ của tam hoàng tử, bởi vì làm việc thất trách, sợ tam hoàng tử trách phạt, vì bảo mệnh, mới suốt đêm đi theo bọn họ đến Thịnh Hạ quốc. Bất quá, ngươi yên tâm, ta tuyệt đối không có đánh cắp cơ mật gì đó. Ta lấy nhân cách đảm bảo.”
“...” Tứ hoàng tử lời nói còn chưa xuất khẩu, thì nghe thấy một thanh âm từ trên không rơi xuống, lạnh lẽo trong nháy mắt làm người ta đông lại: “Người mà dùng cách như ngươi gạt ta cũng đã không tồn tại.” Tiếp theo, một bóng người lắc mình rơi xuống.
Này vừa thấy, làm Thủy Dạng Hề không khỏi sửng sốt, trước mặt ánh mắt hàn băng, vẻ mặt xơ xác tiêu điều, người này không phải Nam Cung Ngự Cảnh thì là ai.
Mà tứ hoàng tử vừa thấy Nam Cung Ngự Cảnh đến, liền tiến lên kêu lên: “Tam ca, ngươi thật sự tự mình đến đây?”
Nam Cung Ngự Cảnh chỉ thản nhiên quét nhìn hắn liếc mắt một cái, xem như trả lời. Chớp mắt một cái liền nhìn chằm chằm vào Thủy Dạng Hề, trong mắt như sắp phun ra lửa, tầm mắt khi chạm vào vết thương trên vai trái của nàng, đáy mắt hiện lên đau đớn không dễ phát hiện, lập tức, trong mắt lửa giận càng sâu, lạnh giọng nói: “Ngươi cho là ngươi chạy trốn được sao? Hừ, hay cho một mưu kế dương đông kích tây, ám độ Trần Thương, bổn hoàng tử đúng là thiếu chút nữa bị ngươi lừa đi.”
Hắn thanh âm bình tĩnh mà lạnh lùng, nhưng Thủy Dạng Hề lại cảm nhận rõ ràng cơn giận không bờ bến của hắn, như hỏa thiêu đốt mọi thứ, lớn đến nổi có thể thiêu thấu toàn bộ phía chân trời. Gây cho nàng hơi hơi e ngại cùng đau lòng. Đúng vậy, e ngại, chưa bao giờ nghĩ tới chữ này có một ngày sẽ xuất hiện ở trong đầu của nàng. Cho dù biết chính mình đi tới nơi xa lạ hoàn toàn không biết gì này, nàng cũng không từng cảm thấy sợ qua, mà lúc này, khi đối diện với cơn tức giận của hắn không hiểu sao nàng lại sợ hãi.
Không biết, sự tức giận của hắn, nàng có thể gánh nổi hay không?
Thủy Dạng Hề chỉ kinh ngạc nhìn hắn, biết chính mình đuối lý, đúng là nghĩ không ra một câu phản bác lời nói của hắn. Nhưng lá gan vẫn to như cũ, hỏi: “Ngươi sao lại biết tình huống trong cung của hoàng hậu?” Thanh âm thận trọng nhỏ giọng như tiếng muỗi.
Nam Cung Ngự Cảnh cười lạnh một tiếng, nói: “Trí nhớ của ngươi không khỏi tốt thêm một chút. Nói ngươi thông minh, nhưng thông minh lại bị thông minh hại. Bất quá, bổn hoàng tử cũng nên cảm tạ ngươi điểm ấy mới phải, nếu không, hiện tại chẳng phải ngươi đã ở ngoài ngàn dặm rồi sao?”
Thủy Dạng Hề nghe hắn nói như thế, cau mày nghĩ lại, không khỏi kinh hãi. Đúng rồi, quả nhiên là chính mình thông minh bị thông minh hại. Sớm biết ở trong cung hoàng hậu Nam Cung Ngự Cảnh đã an bài nhân thủ, nói vậy người nọ võ nghệ tất nhiên không thấp. Tuy rằng lúc tiến cung chưa bị phát hiện, nhưng lúc hoàng hậu kinh hô lên đã kinh động toàn bộ hậu cung, sợ là nàng đã bị theo dõi. Mà đóm khói lửa quỷ dị, là đạn tín hiệu dùng thông tri cho Nam Cung Ngự Cảnh.
Không thể tưởng được, nàng đúng là bị thua ở một cái chi tiết nhỏ như vậy, không biết phải nói là trời muốn ta vong hay Nam Cung Ngự Cảnh quá thận trọng, thế lực đã thẩm thấu các địa phương trong cung. Ai, nàng âm thầm thở dài, gặp gỡ Nam Cung Ngự Cảnh, nàng còn thật là có chút không biết làm thế nào.
Nam Cung Ngự Cảnh thấy bộ dáng sững sờ của Thủy Dạng Hề, biết nàng tâm tư thông minh, hiểu rõ trong các khúc mắc trong đó tất nhiên là không nói đùa. Bất quá, món nợ giữa hắn và nàng còn chưa có tính đâu. Hắn cho nàng tự do, nàng khinh thường, như vậy, thì không nên trách hắn bẻ gãy cánh của nàng.
Nam Cung Ngự Cảnh liếc mắt một cái về hướng người mắt lam, cười nói: “Không biết ngươi muốn mang người của Thiên Mị vương triều ta đi chỗ nào, thái tử điện hạ Thịnh Hạ quốc? Tội hành thích vua đúng là không nhỏ nga, huống chi còn là nhất quốc chi quân của quốc gia khác.” Nói đến đây, thanh âm từ bình thường chuyển sang tàn bạo, giống như từ địa ngục truyền đến, lạnh lẽo quỷ mỵ, hoà vào cái rét đậm của sáng sớm càng thêm giá lạnh.
Tứ hoàng tử vừa nghe nói, trong mắt hiện lên chế nhạo, Tam ca, khi nào ngươi đối với chuyện của phụ hoàng lại để bụng như thế? Ở trước mặt hắn còn trình diễn tình cảm phụ tử? Hắn liếc mắt nhìn Thủy Dạng Hề bên cạnh, tuy rằng không biết rốt cuộc là ai, nhưng ở trong cảm nhận của Tam ca nhất định là đặc biệt, chẳng lẽ cơn tức giận ngàn năm khó gặp của Tam ca lại là vì nàng? Nghĩ thế không khỏi đánh giá Thủy Dạng Hề vài lầ