Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342637

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2637 lượt.

nh lại, trên môi đau đớn như bị cắn xé, làm da đầu nàng có chút run lên. Nàng trợn mắt nhìn, thì đập vào mắt là khuôn mặt hàn băng ngàn năm của Nam Cung Ngự Cảnh.
Giờ phút này, hắn đang ra sức cắn môi của nàng, giống như cùng nàng có thâm cừu đại hận gì đó, còn mang theo sự trừng phạt, hết sức chà đạp.
Thủy Dạng Hề cảm thụ được cơn thịnh nộ, không khỏi đau rên thành tiếng.
Nam Cung Ngự Cảnh thấy nàng tỉnh lại, lại làm trầm trọng thêm, cơn tức giận điên cuồng mang theo nhè nhẹ run rẩy, nhất thời ùn ùn kéo đến đem nàng bao phủ bên trong.
Thủy Dạng Hề đã cảm nhận được hương vị của máu, nàng không khỏi hơi hơi nhíu mày. Hiện tại Nam Cung Ngự Cảnh có chút không giống ngày thường, hắn như là con hùng sư bị kích thích, điên cuồng mà phẫn nộ. Cứ như vậy, không chừng hắn sẽ làm ra chuyện gì nữa.
Vì thế, nàng dùng sức lấy hai tay đẩy hắn ra, xoay người tránh đi thế công của hắn.
Không nghĩ tới Nam Cung Ngự Cảnh cảm nhận được nàng phản kháng, lại tăng thêm lực đạo. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt phẫn nộ nhìn nàng, một bàn tay rất dễ dàng liền đem hai tay của nàng khóa lên đỉnh đầu, mà tay kia thì càng không cởi ra quần áo của nàng.
Thủy Dạng Hề kinh hãi, đã bất chấp miệng vết thương trên vai lại bắt đầu đau, đối với hắn quát: “Nam Cung Ngự Cảnh, ngươi rốt cuộc có biết chính mình đang làm gì hay không?”
Nam Cung Ngự Cảnh vẫn không để ý tới, cúi đầu, lại một lần hôn lên môi của nàng, nhưng vẫn tràn ngập tức giận cùng khiển trách, một đường đi xuống, ở trên cổ nàng cắn xé không ngừng. Nơi đi qua, đều lưu lại một hàng dấu răng thật sâu...
“Đau quá...” Thủy Dạng Hề không khỏi than ra tiếng, nàng trên vai đau xót, ngoài miệng cũng đau, bây giờ xem ra vết thương cũ chưa hết lại thêm vết thương mới. Thủy Dạng Hề có chút bất đắc dĩ nghĩ.
Nam Cung Ngự Cảnh vẫn đắm chìm ở trong cảm xúc của bản thân như cũ, nàng như thế nào có thể vứt bỏ hắn cùng nam nhân khác rời đi? Hắn không cho phép, bất cứ lúc nào chỗ nào đều không cho phép.
Trong đầu lại xuất hiện sắc mặt đáng giận của Thịnh Hạ quốc thái tử khi đi vào lao lý, hắn lại dám nói sẽ có một ngày hắn đến mang đi Hề Nhi, còn nói Hề Nhi vĩnh viễn cũng không chịu dừng lại ở trong phủ hoàng tử. Hừ, hắn có tư cách gì, không phải cũng lợi dụng Hề nhi sao? Cho dù không biết thân phận thì thế nào, lợi dụng thì cũng là lợi dụng.
Thủy Dạng Hề nhìn hắn điên cuồng, đã muốn không thể nhịn được nữa, hắn như thế nào lại không khống chế được. Nàng nghĩ thế liền không chút nào do dự một ngụm cắn ở cổ hắn, hung hăng ra tay thẳng đến có máu chảy ra mới thôi.
Thình lình xảy ra đau đớn làm Nam Cung Ngự Cảnh sửng sốt, bây giờ hắn mới nhìn Thủy Dạng Hề, ánh mắt hơi hơi tỉnh táo một chút. Thủy Dạng Hề tức giận nói: “Nam Cung Ngự Cảnh, trừng phạt người cũng không phải như thế. Ngươi làm vỡ miệng vết thương của ta.”
Nam Cung Ngự Cảnh vừa nhìn quả thực băng vải cột lấy miệng vết thương, đã chảy ra nhiều vết máu, hiển nhiên, là vì động tác thô lỗ vừa rồi của hắn đã làm cho miệng vết thương của nàng lại một lần nữa nứt ra.
Nam Cung Ngự Cảnh bàn tay nhanh chóng điểm ở miệng vết thương xong, nhíu mày đứng dậy. Quanh thân vẫn tức giận như cũ nhìn chằm chằm nàng.
“Ngươi muốn rời khỏi ta?” Cặp mắt kia vẫn gắt gao khóa trụ Thủy Dạng Hề như cũ.
“Đúng vậy, ta muốn rời đi nơi này.” Thủy Dạng Hề gật gật đầu, bình tĩnh nói.
“Thật không? Ta đối với ngươi còn chưa đủ tốt? Vì cái gì phải rời khỏi?” Nam Cung Ngự Cảnh đáy mắt tức giận, lại một lần nữa điên cuồng tích tụ.
“Ta chỉ muốn tìm được một cuộc sống thuộc về ta. Ta không nghĩ cả đời bị nhốt ở chỗ này.” Thủy Dạng Hề dõi mắt nhìn hắn, gằn từng chữ.
“Ngươi có một điểm nào thích ta không?” Trong mắt Nam Cung Ngự Cảnh lóe ra mong chờ, có chút hy vọng khi hỏi, nếu nàng nói thích, thì có thể sẽ không nghĩ ly khai?
Thủy Dạng Hề nhìn hắn, trừng mắt nhìn, thích không? Nàng thích hắn sao? Không biết, Thủy Dạng Hề theo bản năng lắc lắc đầu.
Nam Cung Ngự Cảnh thấy vậy, lại nở nụ cười, nụ cười tươi sáng như ánh nắng mùa hè, gay gắt mà chói mắt. Hắn đi thong thả đến phía trước cửa sổ, tay mềm nhẹ vuốt ve hai má Thủy Dạng Hề, ôn nhu nói: “Thật không? Nguyên lai, Hề Nhi vẫn không thể thích thương ta sao? Cho nên, mới muốn cùng nam tử khác rời đi, phải không?” Hắn cười, trong mắt ánh sáng lại rất tàn khốc, “Nhưng mà, làm sao bây giờ đây, Hề Nhi, ta thủy chung luyến tiếc thả ngươi đi rồi.”
Dứt lời, vẻ mặt biến đổi, lạnh lùng cứng rắn, ra tay nhanh như điện, ở trên người Thủy Dạng Hề một trận loạn điểm, nói: “Ta phong toả đi nội lực của ngươi. Như vậy, ngươi sẽ không có thể ở tùy ý đi loạn rồi.”
Thủy Dạng Hề nghe thấy, không khỏi kinh hãi nhìn hắn, cái gì, hắn sao lại che nội lực của nàng? Sao hắn có thể trong lúc nàng vừa có thói quen với võ nghệ, thì lại phong đi nội lực của nàng? Nàng ngầm, vận khí, muốn phá tan kinh mạch bị phong, nhưng mà một trận đau đớn dây lên từ đáy lòng. Thủy Dạng Hề không khỏi cuộn lại thân mình.
Nam Cung Ngự Cảnh thấy thế, lúc này đè lại thân thể của nàng, nói: “Vô dụng. Ngươi không cần vọ