XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342653

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2653 lượt.

ại cước bộ, có lẽ, nàng hẳn nên trực tiếp đi tìm Thủy Mộc Vân để hỏi cho rõ ràng, Thủy Dạng Tình lấy chồng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Đang nghĩ tới đây nàng liền xoay người, hướng về phía thư phòng mà đi, bỗng nhiên nàng thấy Thủy Giác Hiên ở hướng đối diện đi tới. Còn thật đúng lúc. Cứ trực tiếp hỏi hắn là được, đỡ nhọc công nàng phải chạy sang bên kia một chuyến.
Thủy Giác Hiên từ xa xa đã thấy Thủy Dạng Hề đứng ở phía trước, đợi sau khi đến gần, hắn mang vẻ mặt tươi cười hỏi: “Nhìn thấy bộ dạng kiễng chân này của tỷ tỷ, chắc không phải là ở chỗ này chờ ta đã lâu. Vậy ta đây tội lớn lắm đó.”
Thủy Dạng Hề hừ một cái rồi cười nói: “Không có biện pháp, ai kêu tỷ tỷ ngươi là ta có việc cần thỉnh giáo ngươi làm chỉ. Nên cũng chỉ cố chờ ngươi đến thôi.”
Thủy Giác Hiên cau mày, nói: “Đã tra ra người chủ mưu ám sát rồi sao?”
“Đúng vậy, thánh chỉ còn có giả sao?”
“Chẳng lẽ mới sáng sớm liền để lộ ra tin tức sao?” Thủy Dạng Hề vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi.
“Điều này không có khả năng. Sau yến hội trục cầu mọi người còn chưa bao giờ nhắc tới qua. Cũng do sáng nay lâm triều, Hoàng Thượng đột nhiên nhắc tới.” Thủy Giác Hiên thật lòng thuật lại, “Làm sao vậy sao? Có cái gì không đúng sao?”
Thủy Dạng Hề lắc đầu: “Không, không có.” Như vậy, đúng là chuyện ám sát cùng việc này không có liên quan sao? Vậy vì sao tứ phu nhân muốn cho Thủy Dạng Linh báo cho nàng biết đây? Là nàng đã lo lắng nhiều sao?
Nhưng dù sao vẫn phải biết được tình hình trong viện của nhị phu nhân mới được.
Bỗng thấy bên cạnh có mấy cái người hầu đi qua, thần thần bí bí không biết ở lải nhải cái gì... Nàng loáng thoáng nghe thấy một ít nội dung câu chuyện nói không được rõ ràng...
“Biết... Sao? Nghe nói... Có... Quỷ...”
“Cũng không... Thôi? Đem cái... Dọa... Chết...”
“Đúng rồi... đúng... Ta cũng... Nói...”
Thủy Dạng Hề mặt mày nhăn nhíu, vì mấy từ ngữ loạn thất bát tao này mà nàng muốn nghe cho rõ hơn.
Ở chỗ này, chỉ có nàng cùng Vu Nhi là một tia nội lực cũng không có, nên chỉ có thể nghe đứt quãng. Bất quá, đám người của Thủy Giác Hiên lại nghe rất rõ ràng. Mấy người kia đang nghị luận chuyện ma quái gần nhất bên trong Thủy tướng phủ, xem ra, tối hôm qua lại làm ầm ĩ một trận. Thủy Giác Hiên đối với những lời đồn nhảm bậy bạ đều không tin. Nên không có bao nhiêu để ý tới.
Tống Nương thấy bộ dáng của Thủy Dạng Hề, biết chắc là nàng không có nghe rõ ràng, liền kề ở bên tai nàng nói lại lời của mấy người hầu đang bàn tán.
Thủy Dạng Hề vừa nghe thấy, lúc này bỗng nhiên vui vẻ.
Sao nàng lại quên ở bên người nhị phu nhân vẫn còn có Song nhi thế.
Nên nàng lập tức liền phái Thủy Giác Hiên rời khỏi. Không phải là nàng không tín nhiệm hắn, chẳng qua chuyện nàng ở bên trong Thủy tướng phủ có tai mắt, càng ít người biết càng tốt. Sau đó nàng cho Tống Nương đi mời Song nhi lại đây. Tất nhiên là Thủy Dạng Hề sẽ tìm địa phương vắng vẻ mà chờ.
Không lâu sau, liền thấy Tống Nương mang theo Song nhi xuất hiện ở trước mặt nàng.
“Tiểu thư, ngài tìm nô tỳ.” Song nhi đi đến trước mặt Thuỷ Dạng Hề thi lễ.
“Ân, nghe nói ngươi đã muốn ở trong viện của nhị phu nhân rồi, phải không?” Thủy Dạng Hề trực tiếp hỏi. Nàng không muốn lãng phí thời gian.
“Ân, đúng vậy. Vì phu nhân, nô tỳ làm cái gì cũng đều nguyện ý.” Song nhi đáp. Ở trong lòng nàng nghĩ, Thủy Dạng Hề đi tìm nàng, trừ bỏ cái này ra, không còn chuyện gì khác.
Thủy Dạng Hề nhíu mày, Song nhi này có chút tự cho là thông minh: “Ta không phải hỏi ngươi cái này. Mấy ngày nay có cảm thấy nhị phu nhân có cái gì không đúng hay không?” Trong thanh âm lãnh đạm tự lộ ra một cỗ uy nghiêm.
Hiểu biết của Song nhi đối với Thủy Dạng Hề chỉ được một lần lá lúc trước nàng ấy hồi phủ. Tuy rằng, lần trước đã làm cho toàn phủ mọi người đối nàng nhìn bằng cặp mắt khác xưa, nhưng mà, cái hình tượng yếu đuối dã man của nàng trước kia, cũng đã cắm rễ ở trong lòng nàng, hơn nữa còn không ngừng phát triển ra, bởi vậy không khỏi đối nàng ấy có chút khinh thường.
Cũng bởi vì điều này, nên lần trước khi Tống Nương tìm đến nàng, nàng liền đề ra điều kiện cho bản thân, hoặc có thể nói là uy hiếp. Sau khi biết Thủy Dạng Hề đáp ứng, trong lòng càng thêm khẳng định chính mình nghĩ không sai. Mà nay, vừa nghe xong một câu nói không oán không giận của nàng, trong đó mang theo sự uy nghiêm, so với nhị phu nhân càng thêm ngoan lệ vài phần. Bất giác trong lòng chột dạ, chớ không phải do mình quá mức khinh suất, nên đã lọt vào tầm mắt của nàng.
Nghĩ kỹ, hiện tại nàng là người của Thủy Dạng Hề, theo nguyên tắc khi Thủy Dạng Hề đi vào tướng phủ, nàng nên chủ động hướng nàng ấy bẩm báo mới phải. Mà nàng lại còn muốn để cho nàng ấy sai người đến mời, tội danh này thật là lớn...
Nghĩ đến đây, lúc này nàng mới thành thật trả lời: “Nhị phu nhân đã nhiều ngày không có hành động đặc biệt gì. Chỉ là ngày hôm qua giống như đang rất phẫn uất đã quăng ngã chung trà, nô tỳ ở bên ngoài cũng nghe thấy, quả thật rất dọa người.”
“Ngày hôm qua sao? Khi nào vậy?” Thủy Dạng Hề kinh ngạc hỏi.<