Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342654

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2654 lượt.

xác so với hoàng cung còn phiền toái hơn.

Chuyện kể rằng, từ sau ngày nhận được thánh chỉ, toàn bộ tướng phủ đều đắm chìm trong sự vui sướng. Dù sao, thì cũng chính do hoàng thượng tự mình tứ hôn, hoàng ân quả thật là mênh mông cuồn cuộn a.
Nhưng mà, vài người vui mừng thì cũng có vài người sầu khổ.
Đại hôn càng ngày đến càng gần thì trên gương mặt của Thủy Dạng Tình, dù thế nào cũng chưa từng tươi cười một cái. Chỉ khi thấy Nam Cung Ngự Vũ đến, thì mới có thể thấy được lúm đồng tiền trên gương mặt mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành kia, bất quá, nó cũng chỉ vì một người mà khuynh thôi. Quả thật có chút châm chọc.
Mà mấy ngày nay, Nam Cung Ngự Vũ cũng luôn có việc hay không có việc đều đến tìm cách đến gần nàng, làm cho nàng thấy thật bất đắc dĩ.
Có lúc Thủy Dạng Hề thật sự nhịn không nổi nữa, liền hỏi hắn: “Nhị hoàng tử, xem ra gần nhất nhàn rỗi quá, ở tướng phủ ngẩn ngơ không chỉ có vài ngày, ngươi quả thật là đã đem mình làm người thân trong nhà rồi.”
Ai ngờ hắn vẫn không cảm thấy thẹn thùng, mà còn nghiêm trang nói: “Dù nói như thế nào, thì Dạng Tình coi như là biểu muội của ta, biểu muội sắp xuất giá, ta làm biểu ca đương nhiên có thể giúp đỡ cái gì thì sẽ giúp đỡ, như vậy cũng sẽ giảm đi rất nhiều việc mệt nhọc cho di nương. Tam đệ muội vẫn không biết sao?”
“Ta thấy không phải thế. Ngươi chỉ đang suy nghĩ làm thế nào để ngầm tìm thời cơ, mang nàng chạy đi thôi. Bất quá, thấy người mình yêu thương gả cho người khác, chắc là ngươi đã chịu khổ sở rồi?” Thủy Dạng Hề vẫn thích vào thẳng chủ đề, không muốn đôi co lòng vòng với nhau.
“Tam đệ muội nói lời này là có ý gì? Nếu ta thực có kế hoạch dụ dỗ, thì đối tượng sẽ là ngươi nha, sao có thể là nàng ấy được? Tam đệ muội nói có phải thế không?” Hắn nói xong, vẻ mặt còn vô lại, mỉm cười nhìn nàng, trong mắt toàn là ngả ngớn làm cho Thủy Dạng Hề không khỏi nheo mắt lại.
Nàng còn chưa phát tác, thì đã thấy Thủy Dạng Tình không biết từ chỗ nào xông ra, nhúng một cái liền nhảy trước mặt nàng, tay phải cao giơ lên cao mở miệng mắng tiện nhân, sau đó muốn tát cho nàng một cái.
Ngay tại lúc tát tay rơi trên mặt Thủy Dạng Hề, thì Nam Cung Ngự Vũ cùng Hoa Nhiên đã đồng thời bắt được tay nàng ta. Quả thật là người có võ nghệ, phản ứng rất là nhanh.
Mà Thủy Dạng Hề lúc này mới phản ứng lại, từ trong cổ họng hừ lạnh một tiếng, khóe miệng xả ra một nụ cười tàn khốc, nhìn chằm chằm nàng ta, trong mắt tuy không có gợn sóng tàn ác, nhưng thanh âm lại giống như hàn băng, từ trong miệng chậm rãi phun ra: “Ngươi vừa mới nói cái gì?”
Người chung quanh đều vì khí thế của nàng mà hoảng sợ. Người này là Thủy Dạng Hề vẫn thản nhiên trước mọi việc sao? Quả thực lạnh đến trong xương. Đúng vậy, là trong xương, mà không phải là ở da thịt bên ngoài lạnh thôi.
Thủy Dạng Tình cũng cả kinh, nàng chưa bao giờ thấy qua một nữ nhân mà có khí thế làm cho người ta phải sởn tóc gáy như vậy, chỉ một ánh mắt, một nụ cười, một cái hừ lạnh, liền khiến người ta cảm một loại lạnh thấu xương không thể xâm phạm, nàng sợ hãi thân hình rụt lui một cái, tất nhiên là không dám lặp lại hai chữ vừa mới nói kia, nhưng vẫn không yếu thế như cũ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ai kêu ngươi câu dẫn biểu ca?” Sau đó quay qua nhìn Hoa Nhiên cùng Nam Cung Ngự Vũ nói: “Các ngươi buông ra, ta muốn giáo huấn nàng.”
Thủy Dạng Hề lại là cười khẽ một cái, rồi nói: “Kỳ thật, ngươi vẫn còn có một bàn tay. Bất quá, ngươi hãy suy nghĩ cho rõ ràng, nếu như bạt tay kia thực sự rơi xuống trên mặt ta, thì hãy chuẩn bị nhận lấy trừng phạt, bởi vì, ta ghét nhất bị người khác nói ta là tiện nhân, cũng ghét nhất bị người khác đụng vào mặt của ta.” Nói xong liền nhìn Hoa Nhiên cùng Nam Cung Ngự Vũ, nói: “Các ngươi buông ra nàng, ta cũng muốn nhìn xem nàng muốn làm như thế nào.”
Rất kỳ quái, bọn họ thế nhưng lại nghe theo lời của nàng, buông tay ra.
Tuy rằng trong lòng Thủy Dạng Tình đã kinh sợ tới cực điểm, nhưng tứ trước cho tới bây giờ nàng đã quen sống an nhàn sung sướng nên đã nuôi dưỡng ra tính tình kiêu ngạo tự mãn, mới khiến cho nàng dám giơ tay lên, hướng tới mặt Thủy Dạng Hề mà đánh.
Thủy Dạng Hề chỉ bình tĩnh nhìn nàng, trên mặt nở nụ cười tựa tiếu phi tiếu. Một tiểu thư xảo quyệt ngạo mạn như vậy, nên nếm chút khổ sở mới tốt.
Ngay khi bàn tay kia đánh tới trên mặt Thủy Dạng Hề, thì vang lên một tiếng hét lớn: “Dừng tay,” làm người ta không khỏi run lên.
Thủy Dạng Hề vừa thấy, thì ra là Thủy Mộc Vân đã đến. Nàng vẫn mang biểu tình như cũ không thay đổi, tựa tiếu phi tiếu, làm cho người ta đoán không ra nang suy nghĩ cái gì.
Mà Thủy Dạng Tình thì lập tức chạy đến bên người Thủy Mộc Vân, bất mãn lên án nói: “Phụ thân nha, ngươi cũng không biết, nàng...”
“Im miệng.” Thủy Mộc Vân hung hăng nhìn nàng một cái.
Thủy Dạng Tình lập tức ủy khuất quay đầu nhào vào lòng nhị phu nhân vừa đến, thút thít nhỏ giọng khóc kể.
Thủy Mộc Vân đi đến trước mặt Thủy Dạng Hề, giọng nói có chút hoà hoãn: “Không có việc gì chứ. Tình nhi nàng không hiểu chuyện, ngươi hãy tha thứ cho nàn