Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342649

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2649 lượt.

br>“Ngày hôm qua lúc gần buổi trưa đi.”
“Gần buổi trưa sao?” Thủy Dạng Hề thì thào lặp lại. Gần buổi trưa, lúc đó nàng vừa vặn đi ra từ thư phòng của Thủy Mộc Vân, sau đó thì trở về viện, nga. Trên đường còn gặp phải Nam Cung Ngự Vũ... Chính là lúc đó sao?
Trong đầu Thủy Dạng Hề linh quang chợt lóe, nàng hỏi: “Nhị phu nhân đối với chuyện ma quái trong phủ có phản ứng như thế nào?”
Nói đến đây, Song nhi cũng thấy có chút khó hiểu, nói: “Không biết sao, nô tỳ thấy nhị phu nhân căn bản là không để ở trong lòng. Lúc mới đầu khi nghe thấy thì có chút kinh ngạc ra, sau đó thì không có phản ứng đặc biệt nào cả. Làm hại nô tỳ cứ luôn nghĩ đến nàng ấy không phải là hung phạm hại chết phu nhân.”
“Thật không?” Thủy Dạng Hề lầm bầm làu bàu suy nghĩ một chút, “Tốt lắm, ngươi đi về trước đi.”
Song nhi có chút mạc danh kỳ diệu, nhưng vẫn khom người đáp dạ, rồi có chút lo sợ rời đi.
Nơi này, Thủy Dạng Hề lại cảm thấy sự tình càng ngày càng kỳ lạ, đang yên lành sao nàng lại kéo đến trên người Mộc Tư Khê rồi. Nếu nói, chuyện Mộc Tư Khê chết đi một lần nữa lại bị người ta vạch trần, nàng ta muốn giết người diệt khẩu, đây cũng là một nguyên nhân đi. Nhưng mà, theo lời của Song nhi thái độ của nhị phu nhân, hình như cũng sẽ không vì nguyên nhân này mà động thủ a.
Như vậy, giả thiết này lại không thành lập. Vậy thì vì cái gì đây.
Thủy Dạng Hề đột nhiên nghĩ đến hôm qua sau lưng mình có cảm giác như sát khi, hay là khi đó ở phía sau nàng thật sư có những người khác, mà nàng lại cho là ảo giác của mình. Là nhị phu nhân sao?
Có thể vì nghe thấy nàng cùng Nam Cung Ngự Vũ nói chuyện, mà ghen ghét ở trong lòng. Động cơ này, tựa hồ có chút quá yếu.
Lúc này nàng mới ý thức được, nguyên lai ở trong lòng nàng đã sớm nhận định nhị phu nhân là người chủ mưu phía sau, chẳng qua thật bất hạnh tìm mãi mà không thấy nguyên nhân.
Nhưng trong lòng lại cảm thấy mọi thứ không phải đơn giản như vậy. Thôi, hiện tại đã có chút đầu mối. Nên cứ đề phòng nhị phu nhân trước đã.
Nàng vốn định cứ như vậy mà trở về hoàng tử phủ, ở trong phủ tuy rằng không ra khỏi phủ được, nhưng vẫn tốt hơn ở chỗ này mỗi ngày lo lắng bản thân sẽ bị ám sát. Nhưng không may lại xảy ra chuyện Thủy Dạng Tình lấy chồng, theo nguyên tắc nàng là trưởng nữ của tướng phủ, thì không thể vắng mặt. Còn phải đưa tân nương gả đi, đó là chức trách của nàng. Nếu như nàng không dự, sẽ có lý do để cho người ta chê cười.
Không phải là bảy ngày thôi sao, cẩn thận một chút là được. Nói vậy đến lúc đó, Nam Cung Ngự Cảnh cũng sẽ tới.
Thủy Dạng Hề vừa đi vừa nghĩ, ngẩn đầu lên lại thấy gương mặt làm cho người ta ghét của Nam Cung Ngự Vũ. Nàng cả đời đều sẽ không quên khuôn mặt này, nàng cả đời cũng sẽ hận khuôn mặt này. Tuy rằng như vậy đối với Nam Cung Ngự Vũ là không công bình, nhưng mà, ai kêu hắn lớn lên có gương mặt giống tên kia làm chi.
Thủy Dạng Hề mang vẻ mặt ghét bỏ mà tránh đi, không thèm quan tâm đến hắn. Trong lòng nàng buồn bực, sao hắn còn ở chỗ này chứ? Đường đường là một nhị hoàng tử, cứ ở lì bên trong tướng phủ mà không màn thân phận, nói hắn không có mục đích, e là ngay cả tiểu hài tử ba tuổi cũng không tin.
Mà Nam Cung Ngự Vũ dường như muốn nghĩ cùng nàng dây dưa, nên cản đường đi của nàng rồi nói: “Tam đệ muội sao có thể vô tình như vậy. Tốt xấu gì ta cũng là nhị hoàng huynh của ngươi, như thế nào gặp cũng không chào hỏi một tiếng, cứ như vậy mà chạy lấy người.”
Thủy Dạng Hề nhìn ánh mắt làm cho tâm tình người ta không vui của hắn rồi cười mỉa, ngay cả dùng bộ dạng tốt để ứng phó hắn nàng cũng không có hứng thú, chỉ có âm thanh lạnh lùng: “Ta nhớ là ngày hôm qua đã cùng nhị hoàng tử nói rất rõ ràng. Bất quá, hình như nhị hoàng tử trí nhớ có chút kém nha, muốn hay không...”
“Biểu ca... Ngươi đang làm gì thế?” Thủy Dạng Hề còn chưa nói xong, liền nghe thấy một tiếng kêu.
Nàng tập trung nhìn vào, thì ra là Thủy Dạng Tình, đang mang vẻ mặt vui mừng từ phía sau Nam Cung Ngự Vũ đi tới. Một đôi mắt chỉ đặt ở trên người Nam Cung Ngự Vũ, tình ý trong đó là người có mắt thì đều thấy rõ ràng.
“A, là Tình nhi a,” Nam Cung Ngự Vũ cười nói, “Ta đang ở đây cùng Tam đệ muội nói chuyện đấy.”
Thủy Dạng Tình lúc này mới chú ý còn có người khác tồn tại, nàng quay đầu nhìn Thủy Dạng Hề lãnh đạm nói: “Nguyên lai đại tỷ cũng ở đây nha. Ngại quá, vừa mới rồi không có phát hiện được.” Bộ dạng này cùng vừa rồi quả thực là hai người khác nhau
Thủy Dạng Hề xả miệng cười khẽ, nàng vẫn chưa quên vừa rồi trong mắt của nàng ta chợt lóe lên tia ác độc rồi biến mất, giống như muốn đem nàng toàn bộ ăn sống nuốt tươi vậy. Làm cho đáy lòng nàng không khỏi cười lạnh, người như vậy, đưa cho, ta cũng không cần. Chỉ có Thủy Dạng Tình ngươi là xem hắn như bảo vật, cả ngày cung phụng.
“Ta còn có việc, đi trước một bước. Các ngươi cứ tán gẫu.” Nói xong liền nhanh chóng rời đi.
Nàng nghĩ không ra Nam Cung Ngự Vũ ở lại Thủy tướng phủ rốt cuộc có mục đích gì. Bất quá, chỉ cảm thấy cùng nàng tuyệt đối thoát không khỏi quan hệ.
Ai, tướng phủ này, chính


XtGem Forum catalog