Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342658

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2658 lượt.

g một chút.”
Thủy Dạng Hề vẫn chú ý đến nhị phu nhân ở phía sau của hắn, nghe lời nói của Thủy tướng, nàng vẫn nhìn nhị phu nhân mà nói: “Phụ thân, ngươi hẳn nên thấy may mắn, khi bàn tay nữ nhi bảo bối của ngươi không có làm hoen ố mặt ta, nếu không, ta sẽ làm cho nàng phải trả giá thật lớn.” Thanh âm vẫn bình tĩnh không giao động, chẳng qua sự ngoan tuyệt trong lời nói làm ai cũng nghe thấy cả.
Nhị phu nhân ở một bên nghe Thủy Dạng Tình khóc kể, liền vỗ lưng trấn an nàng. Ánh mắt ai oán xẹt qua Nam Cung Ngự Vũ, sau đó chuyển qua trên người của Thủy Dạng Hề, trong mâu đó sự độc ác càng ngày càng hiện rõ, hận đến không thể đem Thủy Dạng Hề toàn bộ xé nát, mới giải được mối hận trong lòng nàng.
Thủy Dạng Hề thấy vậy, chính là ôn nhu cười. Mục đích của nàng coi như đã đạt tới. Xem ra, chính là nàng ta. Nguyên lai, đây mới là động cơ chân chính của nàng.
Sau đó nàng nhìn phía Thủy tướng nói: “Phụ thân, ta không sao. Ngươi vẫn nên đi xem nhị muội muội đi, dù sao, là lời nói của ta quá nặng, sợ là dọa đến nàng.”
Thủy Mộc Vân thở dài, mang theo đám người của nhị phu nhân rời đi.
Thủy Dạng Hề cũng đang chuẩn bị rời đi, thì nghe thấy Nam Cung Ngự Vũ nói: “Quả nhiên đủ ác, đủ độc. Là tuyệt phối với Nam Cung Ngự Vũ ta. Xem ra, vô luận như thế nào ta cũng muốn có được ngươi. Một nữ nhân thông minh, hơn nữa lại có tâm địa lạnh lùng cứng rắn như thế, ha ha a, dù thế nào ta cũng sẽ không bỏ cuộc.” Nói xong, hắn xoay người liền sải bước mà đi.
“Đây là mục đích ngươi ở lại tướng phủ sao?” Thủy Dạng Hề cao giọng hỏi.
Nam Cung Ngự Vũ dừng lại cước bộ, đưa lưng về phía nàng nói: “Có thể nói như vậy.”
“Hừ,” Thủy Dạng Hề lại cười, lặng lẽ đi đến phía sau hắn, “Vậy thì phải xem ngươi có bản lãnh đó hay không. Thủy Dạng Hề ta không phải ai nói muốn thì điều có được.”
Nói xong, không thèm để ý tới Nam Cung Ngự Vũ đang giật mình ngẩn ra, nàng mở đường nghênh ngang mà đi.
Thủy Dạng Hề trở lại trong phòng, tâm tình khá tốt, mệnh lệnh Vu Nhi ngâm trà mà Trần Chức Vân lần trước cho, một bên uống, một bên nghĩ đến chuyện của mình.
Vốn kế hoạch sẽ không diễn ra chuyện như vậy, chẳng qua vừa nhìn thấy Thủy Dạng Tình giơ tay lên, nàng mới nghĩ ra một kế trong lòng. Làm cho nhị phu nhân lộ ra sơ hở.
Quả nhiên không ngoài nàng sở liệu, nhị phu nhân hận nàng là vì Thủy Dạng Tình, đương nhiên, Nam Cung Ngự Vũ cũng là đầu sỏ gây nên. Xem ra, Lưu Yên Nhiên quả thật rất yêu thương nữ nhi của nàng, có thể nói là, vì Thuỷ Dạng Tình nàng ta nguyện ý trả giá hết thảy.
Nếu như vậy, sao nàng ta có thể cam tâm đem Thủy Dạng Tình gả cho một nhạc sĩ đây? Trong chuyện này chắc chắn có cổ quái. Có lẽ, hôn lễ này sẽ rất náo nhiệt.
Đang suy nghĩ đến thích ý, thì thấy Thủy Giác Hiên vội vàng chạy đến, vẻ mặt ngưng trọng hỏi: “Tỷ tỷ mới vừa rồi sao lại làm như thế? Chuyện này không giống phong cách xử thế của tỷ tỷ, ta thật không tin tỷ tỷ là người có lòng dạ hẹp hòi như vậy.”
Thủy Dạng Hề cười cười, thấy bộ dạng hắn vậy cũng biết hắn vì lo cho nàng. Hơn nữa đối với nàng coi như có hiểu biết: “Ta làm việc, tự có đạo lý của ta. Ngươi rầy rà cái gì a. Yên tâm đi.”
Thủy Giác Hiên vừa nghe thấy, sắc mặt lập tức mềm xuống, nói: “Tỷ tỷ có thể cho ta biết một chút không?”
“Việc này cùng ngươi có quan hệ gì đâu, báo cho biết ngươi làm gì a? Đi đi đi, đem cái nhún vai của người làm được tao nhã rồi hãy nói chuyện với ta.” hiện tại tâm tình của Thủy Dạng Hề rất tốt, nên vừa nhìn thấy hắn, liền muốn trêu ghẹo hắn.
Lời vừa nói ra, đám người Hoa Nhiên đang ở bên cạnh hầu hạ không khỏi nghẹn cười, ánh mắt nhìn Thủy Giác Hiên có chút thương hại.
Thủy Giác Hiên vừa thấy Thủy Dạng Hề lại lấy cái này nói hắn, bất giác có chút ảo não, nói: “Tỷ tỷ quả nhiên là người vô lương. Ta Thủy Giác Hiên gặp ngươi, xem như bị xui xẻo tám đời... Thôi, vụ này, ta không thể trêu vào, còn không biết mệt sao? Cười đi, cười đi, các ngươi cứ cười đến vỡ bụng mà chết đi.” Nói xong, liền nhanh như chớp rời đi, đỡ phải bị Thủy Dạng Hề tổn hại thêm một đống lớn nữa.
Thủy Dạng Hề chờ thấy hắn rời đi, nhất thời, trong phòng cười thành một đoàn. Tiếng cười, xuyên phá nóc nhà, truyền đi rất xa.
Từ khi biết nhị phu nhân vì sao phải giết nàng, nàng liền đối với Thủy Dạng Tình cùng Nam Cung Ngự Vũ vừa thấy bóng đã tránh rất xa. Chỉ cần có thể giảm thấp những tình huống ngộ hại mình, nàng nguyện ý cửa lớn không ra cửa nhỏ không bước, cho đến ngày Thủy Dạng Tình xuất giá mới thôi.






Ngày hôm nay, mới sáng sớm, Thủy Dạng Hề đã bị nha đầu kéo ra từ ổ chăn ấm áp, nàng mở to ánh mắt đầy sương mù, nhìn bên ngoài sắc trời mới tờ mờ sáng, nàng có chút trì hoãn không muốn tỉnh dậy.
Cũng không biết đã qua bao lâu, rốt cục cũng nghe có người nói tốt lắm. Sau đó, liền bị lôi kéo đi về phía trước chính sảnh, nói là phải đến đó trước giờ lành chờ đưa tân nương xuất môn.
Trong lòng Thủy Dạng Hề dù muôn vàn không muốn, tuy nhiên vẫn kéo bước chân đi về phía trước. Kỳ thật, nàng cũng muốn