Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342660
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2660 lượt.
một chữ, thì ông nói gà bà nói vịt đi xa cả ngàn dặm.
Thủy Dạng Hề nghĩ đến lời của Hoa Nhiên, tựa hồ ở phương diện có một tin tức quan trọng gì đó nàng sắp nắm giữ được, nhưng vẫn còn chưa kịp tinh tế nghĩ thông suốt, liền nghe được Nam Cung Ngự Cảnh ở bên cạnh hừ lạnh nói: “Ngươi cũng nhớ rõ ràng!” trong lời nói rõ ràng hàm chứa tức giận. Đương nhiên, hắn đã nhận ra kẻ che mặt kia là người nào.
Chỉ thấy hắn vừa nói xong, liền muốn tiến lên giúp, lần này hắn khẳng định phải bắt lấy tên kia.
Thủy Dạng Hề thấy hắn như thế, chỉ phải buông suy nghĩ trong lòng, một tay ngăn cản hắn, nói: “Ngươi làm gì? Xen vào náo nhiệt làm chi? Trước tiên hãy quan sát đã.”
Nam Cung Ngự Cảnh tức giận nói: “Ngươi muốn giúp hắn?” Trong lòng tức giận một lần nữa lại bao phủ lấy hắn.
Thủy Dạng Hề nhìn hắn một cái, biết lúc này cùng hắn nói nhiều lời cũng vô ích, giải thích cũng là uổng công, chỉ đành phải lạnh mặt nói: “Uổng ngươi thông minh như thế. Quan hệ lợi hại trong đó, dù là không biết tiền căn hậu quả cũng biết là không thể tùy tiện ra tay. Đứng yên ở chỗ này cho ta, đừng lộn xộn.” Nói xong, liên đem tay gắt gao túm lấy hắn, sợ hắn nhào lên phía trước...
Thủy Dạng Hề một bên gắt gao túm chặt lấy tay của Nam Cung Ngự Cảnh, một bên tập trung tinh thần chú ý đến trận đánh nhau ở phía trước. Nàng không khỏi ngưng mày suy nghĩ, công phu của Thịnh Hạ quốc thái tử tựa hồ đã tăng lên, nàng nhớ rõ lúc hắn cùng mình giao thủ, công phu cũng không giỏi, và cũng không linh hoạt như vậy.
Chắc không phải sau khi thấy nàng, hắn đã nghĩ đến chuyện lợi dụng nàng nên mới đánh như thế? Nghĩ đến đây, trong lòng lại không tránh được một trận hứng thú, có lẽ như vậy, mới không uổng công danh tiếng thái tử của hắn chứ, nếu không, hắn ta thật rất vô năng. Một tia lạnh lùng trào phúng xẹt qua khóe miệng của nàng.
Nam Cung Ngự Cảnh thấy Thủy Dạng Hề gắt gao túm lấy tay hắn, không khỏi nhớ tới tình cảnh buổi sáng hôm nay Thủy Dạng Hề làm ấm tay cho hắn, nên tức giận trong lòng đã muốn tắt hơn phân nửa. Đầu óc cũng bình tĩnh lại.
Quả thật, đường đường Thịnh Hạ quốc thái tử, sao lại đột nhiên xuất hiện đến tân nương của người khác? Nếu không phải yêu tân nương đến tận xương tuỷ, thì nhất định hắn đang có một âm mưu lớn. Hiển nhiên, lý do đầu tiên là không có khả năng xảy ra.
“Hề Nhi có ý kiến gì không?” Nam Cung Ngự Cảnh cười hỏi, hắn đã muốn khôi phục lại bộ dáng thường ngày, trên mặt luôn mang theo nụ cười châm biếm lành lạnh.
Thủy Giác Hiên hướng Thủy Dạng Hề nhìn một cái để hỏi ý. Thủy Dạng Hề chỉ đối với hắn lắc lắc đầu. Quan sát thêm một hồi đã.
Thủy Dạng Hề quả thật là ôm tâm lý xem trận đánh nhau này. Người ta ở trên kia đánh nhau liều sống liều chết, còn nàng lúc này lại nhàn nhã, không có biện pháp, tính lạnh bạc là trời cho, cùng nàng không quan hệ, nên cho tới bây giờ chỉ đứng xem rồi thôi. Nàng cho tới bây giờ cũng chỉ nghĩ đến lợi hại cho chính mình mà thôi.
Nàng biết, hôn lễ của Thủy Dạng Tình liên quan đến kế hoạch của hoàng đế Nam Cung Liệt, nhưng mà Thịnh Hạ quốc thái tử cùng công chúa trực tiếp đến chọn phò mã, không cần nghĩ cũng biết là có lòng muốn phá hỏng kế hoạch. Lúc này Thủy Dạng Hề tâm tình rất tốt. Một tay chống hàm dưới, bộ dáng như đang xem kịch vui.
Nàng cùng Thịnh Hạ quốc thái tử còn có một đoạn ân oán chưa xong, không bằng nương theo lần này để biết rõ. Xem đến tột cùng hắn sử dụng hoa chiêu gì đây.
Nghĩ vậy nàng không khỏi nhìn Nam Cung Ngự Cảnh, nói: “Có thích trò chơi mèo vờn chuột hay không?”
Nam Cung Ngự Cảnh hai mắt chợt lóe một chút, lúc này cười như hiểu rõ: “Hề Nhi quả thực tinh quái.”
Chợt nghe Thủy Mộc Vân nói: “Hiên nhi, sao ngươi không đi hỗ trợ? Tốt xấu gì cũng là nhị tỷ của ngươi.” Hắn chưa bao giờ cảm thấy mệt đến vậy, thật đúng là muốn điều một đội ám vệ ra, trực tiếp đem hai người kia giải quyết cho xong. Chẳng qua, nhìn thấy ở nơi này đầu người, nên đành từ bỏ.
Không đợi Thủy Giác Hiên trả lời, Thủy Dạng Hề đã cất cao giọng nói: “Phu quân, hay là ngươi đi đi. Tốt xấu gì, nàng cũng là nhị muội của ta.” Nói xong, còn giảo hoạt cười.
Vì Thủy Dạng Hề nhìn qua mấy người đang đánh nhau, biết nhạc sĩ kia sắp bại trận, chỉ khoản mấy chiêu nữa thôi. Nên Thủy Dạng Hề cố ý nói lớn tiếng lên, kì thực là cảnh cáo mấy người đang đánh nhau kia. Quả nhiên, trong nháy mắt, liền thấy thái tử Thịnh Hạ quốc tung ra chiêu thức ngoan tuyệt sắc bén không ít, càng thêm tốc chiến tốc thắng.
Liên tục tung ra ba cái kiếm quyết, hướng tới trán, trái tim, thiên trung của nhạc sĩ đâm tới, mà nhạc sĩ thì không địch lại, chỉ phải hướng ra sau tránh đi. Mà Thịnh Hạ quốc công chúa thấy thế, vung roi một cái, liền đem Thủy Dạng Tình cuốn lấy. Trong chớp mắt, hai người đã biến mất ở trong tầm mắt của mọi người.
Nam Cung Ngự Cảnh vào lúc này, cũng phi thân đuổi theo.
Thủy Dạng Hề nhìn thân ảnh của hắn, nhíu nhíu mày, hắn đang sử dụng khinh công mèo ba chân, có thể đuổi theo kịp mới là lạ.
“Tỷ tỷ chớ lo