Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342664
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2664 lượt.
a lợi hại, đến lúc đó không thể thoát ra được, còn đem chính mình kéo vào cho người ta trục lợi.
Thủy Dạng Hề nhìn thân ảnh của hắn, khóe miệng treo lên ý cười khó hiểu, đang chuẩn bị xoay người đi vào, thì vô tình liếc mắt một cái nhìn Nam Cung Ngự Vũ đang giúp đỡ nhị phu nhân đi vào trong phủ. Sắc mặt tựa hồ đều rất khó coi. Không giống lo lắng, cũng không giống an ủi, nhưng lại có chút như tức giận. Tức giận? Hắn có gì phải tức giận đây?
Nghĩ thế nàng lắc lắc đầu, đi vào bên trong cửa phủ.
Một hồi hôn lễ long trọng náo nhiệt, công thêm hí kịch đầy kịch tính đã kết thúc, nghĩ kỹ lại bất giác thấy buồn cười. Nhưng mà Thủy Dạng Hề bản tính vốn đạm mạc, nên biến hóa như vậy, cũng chưa thực chất mang đến cảm khái gì cho nàng, bởi vì trước hay sau thì nàng đều là một người ngoài cuộc. Nàng chỉ cảm thấy hứng thú đối với chuyện mà nàng cho rằng đáng giá thôi.
Ra khỏi trường hợp hỗn loạn kia, đầu óc cuối cùng đã yên tĩnh xuống. Câu chuyện khi nàng nói với Hoa Nhiên thì bị Nam Cung Ngự Cảnh đánh gãy suy nghĩ, lại một lần nữa trở về trong đầu.
Nàng nghĩ xong quay lại nói với Hoa Nhiên: “Hoa Nhiên, y theo như lời lúc trước ngươi nói, đêm đó là ngươi giao thủ cùng Trương thái y kia, hơn nữa còn bị đoạt mất roi, thật không?”
Hoa Nhiên cung kính khom người, nói: “Đúng vậy, thủ pháp đoạt roi cùng chiêu số mà chú rể quan hôm nay sử dụng hoàn toàn giống nhau. Cho nên, thuộc hạ mới cảm thấy kinh ngạc.”
“Thật không?” Thủy Dạng Hề vừa suy nghĩ vừa hỏi lại, hai người đều có thủ pháp đoạt roi giống nhau, chẳng lẽ Trương thái y cùng nhạc sĩ là cùng một người? “Vậy ngươi có đi tìm nhạc sĩ kia hay không?”
“Hoàng phi phân phó quá, làm sao dám không tuân lời. Từ Thái y viện đi ra, tất nhiên sẽ đến nhạc phường, nhưng mà vẫn không tìm ra nhạc sĩ đó.” Nói đến đây, Hoa Nhiên cũng đột nhiên cả kinh, nói: “Hoàng phi, hay bọn họ... Là cùng một người?”
Thủy Dạng Hề “ân” một tiếng, gật gật đầu: “Vô cùng có khả năng. Nhưng mà cũng không thể loại trừ khả năng bọn họ chiêu số võ công có giống nhau. Tuy nhiên sự giải thích này hơi có chút gượng ép. Dù sao, cũng hai người kia không biết quan hệ với nhau như thế nào.”
Thủy Dạng Hề dừng một chút, tuy rằng không thể khẳng định, bất quá cũng không khác biệt lắm. Ngoài ra, đây cũng là một manh mối quan trọng đối với nàng. Nếu có thể tìm được cơ hội thử một lần, nhất định có thể tra ra manh mối.
Nghĩ vậy, nên trong lòng đã có đối sách ứng phó, nàng đang muốn xuất môn, thì không ngờ cửa lại bị đẩy ra từ bên ngoài, sau đó, thân ảnh thon dài của Nam Cung Ngự Cảnh liền xuất hiện ở trước mắt...
Thủy Dạng Hề vừa thấy là hắn, thì có chút sững sờ: “Đã trở lại? Nhanh như vậy? Không đùa giởn thêm một tí sao?” Thật đúng là thần tốc, nàng nghĩ ít nhất hắn cũng sẽ đuổi theo tên kia thiệt nhiều vòng chứ.
“Kỳ thật không có gì để đùa giởn.” Nam Cung Ngự Cảnh chỉ bình thản nói. Sau đó lập tức đi vào trong phòng, liền cầm chén trà của Thủy Dạng Hề ở trên bàn thản nhiên mà uống.
Hoa Nhiên thấy Nam Cung Ngự Cảnh tiến vào, đã sớm đi đến cửa lui ra ngoài. Có tam hoàng tử ở đây, đâu còn chỗ cho bọn họ nữa?
Thủy Dạng Hề nhìn hắn, có chút kinh ngạc, nói: “Đó là chén ta đã uống qua, để ta bảo bọn họ pha cho ngươi chén khác rồi mang đến...”
Trải qua một khoảng thời gian ở chung, Thủy Dạng Hề biết Nam Cung Ngự Cảnh cũng giống nàng, có chút tính thích sạch sẽ. Bình thường đồ vật của mình đang dùng tuyệt đối sẽ không cho phép người khác đụng vào, nếu như bị người khác chạm qua, tuyệt đối sẽ không dùng nữa. Bởi vì họ cảm thấy bẩn. Mà nay, Nam Cung Ngự Cảnh cứ thế trực tiếp uống chén nước của nàng, nàng cũng không cảm thấy gì, cùng lắm thì đổi lại một ly khác, nhưng mà Nam Cung Ngự Cảnh thì không thấy vậy...
Nam Cung Ngự Cảnh nghe hắn nói như thế, cũng cười nói: “Như nhau, ở trong tình huống này, mà còn có thể phát hiện ra ta, có thể thấy được, võ công của thái tử cũng không kém a.”
“Không phải, không phải,” Thịnh Hạ quốc thái tử xua tay cười nói: “Cái này cũng là nhờ phúc của Thủy đại tiểu thư.”
Trong mắt Nam Cung Ngự Cảnh ánh sáng chợt lóe lên, Thủy đại tiểu thư? “Ngươi nhớ rõ rồi chứ, nàng là hoàng phi của bổn hoàng tử.”
“Thật không? Có lẽ chỉ do ngươi một bên tình nguyện thôi, bằng không, tại sao lần trước nàng lại ta trốn đi chứ?” Nói xong, còn tiếc hận lắc lắc đầu: “Nếu sớm biết rằng người theo ta đào tẩu chính là nàng, ta sẽ không tùy tiện dùng cái kế hoạch kia, nhất định là mang theo nàng ly khai mới đúng.”
Thịnh Hạ quốc thái tử thấy Nam Cung Ngự Cảnh đã tức giận đến cuồn cuộn, thì cười đến rạng rỡ, giống như đang cố ý chọc giận hắn vậy: “Từ đêm hôm đó ta liền biết nữ tử phàm tục không thể sánh bằng nàng, trải qua lần trước nữa, ta càng xác định nàng chính là người ta muốn tìm. Cho nên, tam hoàng tử, ta cần nói rõ một lần nữa, chỉ cần nàng nguyện ý, ta sẽ dẫn nàng rời đi.”
Nghe được hắn nói như thế, Nam Cung Ngự Cảnh ngược lại đã bình tĩnh lại, hừ hừ, Hề Nhi đâu phải hắn nói mang đi là có thể