Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2655 lượt.
nhìn kỹ xem chú rể kia, chính là nhạc sĩ mà nàng vẫn chưa tìm cơ hội tiếp cận được, vì nàng cứ cảm thấy hắn có chút là lạ.
Cửa phòng vừa mở ra, liền thấy trong viện một thân ảnh đang đứng, thân thể thon dài cao thẳng, như hạc như tiên, loáng thoáng có chút mơ hồ nhìn không rõ. Giống như sương khói khi bị gió thổi qua, sẽ toàn toàn biến mất.
Đáy lòng của Thủy Dạng Hề bỗng nhiên dâng lên một biểu tình tràn đầy không rõ nó là gì, nó nhàn nhạt chua chát, nhàn nhạt khổ, nhàn nhạt vui. Nàng đương nhiên biết người kia là ai, chỉ dựa vào một cái liếc mắt, liền nhận ra thân ảnh quen thuộc kia. Chẳng qua, chỉ mấy ngày không gặp, sao hắn lại gầy không ít vậy.
Thủy Dạng Hề đưa hai tay của hắn để ở trước ngực, rồi nhìn hắn, nghiêm chỉnh hỏi: “Ngươi nguyện ý giải Thiên Ảnh điểm huyệt cho ta chứ?” Nếu hắn chịu giải, thì sẽ không tính là làm tổn thương nàng.
Nam Cung Ngự Cảnh vừa nghe thấy, sắc mặt bỗng nhiên cứng đờ, nụ cười vừa mới như mưa thuận gió hoà lập tức dừng lại ở trên mặt, đây là nàng mục đích nàng ủ ấm cho hắn sao? Quả nhiên, chỉ có trong mộng mới chân thật, hoặc là hắn quá vọng tưởng rồi.
“Nếu, đây là mục đích của ngươi, ta, không đáp ứng.” Hắn có chút gian nan khi nói ra, đáy mắt, tràn ngập nồng đậm đau xót. Cho dù như vậy, hắn cũng muốn tham lam sự chăm sóc của nàng, tay nàng thực ấm, ấm đến trái tim, nhưng lời của nàng thì lại rất lạnh, đông lạnh làm cho hắn có chút chiêu không chịu nổi.
“Vẫn là không được sao?” Quả nhiên, hắn vẫn muốn đả thương nàng, tuy nói vậy nhưng tay vẫn không có buông ra, vẫn còn ủ ấm cho hắn. Nàng đúng là còn luyến tiếc, thật vất vả mới đem chúng nó làm ấm lên, chẳng lẽ lại lần nữa làm cho nó lạnh lẽo như băng sao?
Thôi, không được thì không được đi. Nhưng mà, trong lòng vẫn rất đau. Nguyên lai, thích một người là không thể dùng lý trí khống chế như vậy.
Hai người đều có một trái tim linh lung yêu thương nhau, và hai người đều có sự nhìn nhận sâu sắc thông minh dị thường, nhưng lại là hai kẻ đại ngốc hiếm thấy trên thế gian, suy nghĩ cùng lời nói, đều không như lẽ thường. Đều nghĩ đến đối phương đã biết tâm tư của mình, đều nghĩ đến mình đã rất thông minh nhắn nhũ ra suy nghĩ của mình rồi, nhưng ai ngờ, tạo hóa lại trêu người. Cảm tình ở trên thế giới này, thì không thể có nửa điểm giả dối. Thường thường, người ngốc mới có phúc ngốc. Người thông minh ngược lại đường đi càng dị thường gian nan.
Hai người cứ giằng co như vậy, cho đến khi có người đến thúc giục, mới thu lại âm tư, đi phía trước chính sảnh.
Đường đường tướng phủ thiên kim xuất giá, tất nhiên sẽ là trường hợp náo nhiệt nhất, huống chi, lại là Hoàng Thượng tứ hôn. Điều này chứng tỏ trên mặt mũi lại càng hơn một tầng.
Người đến chúc mừng tất nhiên là nối liền không dứt, nàng là đại thiên kim trong tướng phủ, còn là tam hoàng tử phi đương triều thì không thể vắng mặt được. Nên nàng cũng chỉ còn cách đi theo bên người Thủy Mộc Vân, chịu trách nhiệm thân phận chủ nhân, nghênh đón tân khách.
Còn Nam Cung Ngự Cảnh thì vốn định một tấc cũng không rời khỏi nàng, nhưng bất đắc dĩ, phải đành chịu vì không có phương pháp phân thân, lúc này cứ từng nhóm từng nhóm khách quấn lấy hắn, tất nhiên là tranh thủ hướng hắn hành lễ rồi trò chuyện. Nên hắn chỉ có thể phái Hoa Nhiên, cẩn thận bảo vệ nàng. Nhưng mà ánh mắt hắn, thủy chung vẫn chưa rời đi khỏi nàng nửa khắc.
Chỉ nghe, một trận tiếng pháo nổ vang, từng đám người theo nhau kéo ra ngoài cửa phủ, có người vội vã vừa chạy vừa kêu lên: “Đến đấy, đến đấy...” Vẻ mặt vui sướng cười ha ha nói: “Lão gia, phu nhân, ngựa của cô gia đã ở ngay tại chỗ rẽ của đường cái, lập tức sẽ đến tướng phủ liền.”
Thủy Mộc Vân mang nét mặt vui vẻ cười gật đầu nói: “Tốt, tốt, tốt. Mau, nhanh đi đem tiểu thư nâng ra, miễn cho đến lúc đó trễ giờ lành.” Dứt lời, liền có người vui sướng đáp lại rồi chạy đi.
Thủy Dạng Hề thấy vậy, lúc này mới có chút thấy đây đang là ở ngày mừng hôn lễ. Nàng không khỏi quay đầu hướng nhị phu nhân ở bên cạnh mà nhìn lại, chỉ thấy thái độ của nàng hờ hững cả khuôn mặt treo đầy u sầu, hai mày nhíu lại, u buồn hiện lên. Xem ra, quả thật nàng ta bất mãn chuyện hôn sự này. Hai mắt còn có chút ưu oán khi nhìn Thủy Mộc Vân.
Đang nghĩ tới đây, thì một trận tiếng vang ầm ầm, cùng âm nhạc hỗn loạn hướng Thủy tướng phủ mà đến. Ngay sau đó, một bà mối giống như trong ấn tượng của nàng, phe phẩy quạt đi đến.
“Ôi, tướng gia, các vị phu nhân, thiếu gia, các tiểu thư, ta là bà mối Lưu ở chỗ này chúc mừng các vị, ha ha... Mau, mau để cho tân nương tử lên ngựa đi, để lầm giờ lành là sẽ không tốt, chú rể quan đã bên ngoài chờ.” Một trận bùm bùm của lời nói vừa xong, Thủy Dạng Hề mới nghe thấy được điểm mấu chốt, là cho tân nương lên ngựa.
Trong lòng bất giác thấy thú vị, Thiên Mị vương triều quả nhiên là triều đại rộng mở, tân nương không ngồi ở trong cỗ kiệu mà trực tiếp lên ngựa. Quả thật thú vị, ở trong ấn tượng của nàng, nữ tử cổ đại thành thân, đều là ngồi kiệu hoa.
Không thể thiếu một trận chiếu cố linh hoạt, đã bị bà mai Lưu cầm lấy tay