XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344197

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4197 lượt.

n vào như không có chuyện gì xảy ra.
Ám Dạ hài lòng nhìn thuộc hạ hành động, đẩy cửa điện bước vào, lấy ra một cái bình nhỏ để vào mũi A La, lay gọi: “A La, tỉnh lại!”.
A La từ từ tỉnh lại, mở mắt, nhìn thấy người áo đen bịt mặt đứng ngay trước giường, vừa há miệng định hô, Ám Dạ đã giơ tay bịt miệng nàng, “Tôi là Ám Dạ, chúa thượng đã đợi rất lâu. Muội có thể đi được không? Nếu đi được thì thay y phục đi theo tôi rời khỏi đây!”.
A La nhìn chàng, lòng nao nao. Sao chàng ngốc thế, sao lại dám đưa nàng đi trốn, chàng không nghĩ đến cha ư? Không nghĩ đến mọi người trong vương phủ sao? Nàng không nói được một lời, tay nắm chặt áo chàng, nắm riết không buông.
Thời gian rất gấp, Lưu Giác không kịp nói tình hình với nàng. Chàng đổi ngựa, ôm A La đặt lên lưng ngựa, đem theo Minh Âm và hai binh sĩ Ô y kỵ, cả đoàn người thúc ngựa đi về phía mấy ngọn núi cuối cùng của dãy Ngọc Tượng.
Đến chân núi đã có người đứng đợi. Lưu Giác, A La, Minh Âm, lại đổi ngựa, mỗi người một ngựa, những người khác đưa những con ngựa vừa đổi quay về. Phía chân trời đã hé rạng, Lưu Giác ái ngại hỏi A La: “Phi ngựa suốt đêm, nàng mệt chưa?”.
A La sáng mắt, mặt tươi rói: “Không mệt, đi thôi!”.
Ba người từ từ men theo chân núi vòng qua núi Ngọc Tượng, đi vào rừng Hắc sơn. Lúc này A La đã thấm mệt, từ tối qua đến giờ ba người đã đi một mạch về phía bắc, chỉ xuống ngựa nghỉ nửa canh giờ. Ánh mặt trời xuyên qua tán cây rừng chiếu vào người, bây giờ đã là trưa ngày hôm sau.
Minh Âm nhìn phương hướng: “Chúa thượng, chúng ta đã vào rừng Hắc sơn, có thể dừng chân nghỉ một lát”.
Lưu Giác đón A La xuống ngựa, chân nàng vừa tiếp đất đã khuỵu xuống, ngồi thụp xuống đất. Lưu Giác đỡ nàng: “Nàng không như bọn ta, cưỡi ngựa lâu như vậy, chân sẽ không chịu nổi”.
Lúc này A La mới thấy hai mông mỏi nhừ, đau nhức, mặt nhăn nhó, Lưu Giác nhìn nàng. Chàng biết nàng đau thế nào, động viên nàng: “Gắng chịu đựng một lúc sẽ hết”.
Minh Âm lấy ra lương khô và nước ra, ba người ăn xong, A La mới hỏi: “Chúng ta có thể chạy thoát được không?”.
“Được ngày nào hay ngày đó. Ta không muốn để nàng ở trong cung nữa”. Lưu Giác thản nhiên nói.
Minh Âm đứng dậy: “Chúa thượng và tiểu thư bảo trọng, Minh Âm cáo từ, trở về phục mệnh vương phủ”.
“Được, ngươi đi cẩn thận!”.
Minh Âm để lại lương thực nước uống, một con ngựa và một bộ cung tên, cúi chào hai người rồi quay đi.
“Minh Âm phải quay về xóa dấu vết. A La, cha nói trong rừng Hắc sơn có một thung lũng rất đẹp. Lưu Anh và Tiểu Ngọc đã đợi chúng ta ở đó, ta đi thôi”.
A La không hỏi chàng đưa nàng đi trốn, An Thanh vương sẽ thế nào, những người ở vương phủ ra sao. Nàng chăm chú nhìn chàng, miệng cười thật tươi: “Thiếp sẽ sống chết cùng chàng”.
Lưu Giác vỗ nhẹ má nàng: “Sao ngày trước không nói?”.
“Ngày trước không cảm thấy chàng tốt như vậy!”.
“Thực ra, Tử Ly rất tốt với nàng, chúng ta quả có lỗi với huynh ấy”.
“Vậy thì thiếp trở về làm hoàng phi của huynh ấy!”.
Lưu Giác gói xong hành lý, nhảy lên ngựa cười: “Được, vậy một mình ta lang thang!”.
A La ngồi dưới đất lườm chàng, miệng lẩm bẩm câu gì không rõ. Lưu Giác nhướn mày: “Cho nàng cơ hội nữa, lại đây!”.
A La mệt mỏi rã rời, khi đã ngồi xuống, đâu dễ đứng lên, nàng nhìn Lưu Giác phụng phịu: “Đau quá, chân thiếp mềm nhũn, không còn sức nữa”.
Lưu Giác nén cười, thúc ngựa đi đến, cúi người nhấc nàng lên, mông vừa đặt xuống lưng ngựa nàng đã nhăn nhó nghiến răng.
“Biết đau rồi cơ đấy, dạo trước tuyệt thực cho ai xem? Hả? Định ép ta phải không?”.
“Đâu có, là miệng thiếp không muốn ăn, thức ăn trong cung như là để nuôi lợn ấy!”. A La càu nhàu.
Lưu Giác cười ngất: “Đầu bếp vương cung bị nàng xoay cho tức đến chết thôi! Đi thôi!”.
Đi suốt một buổi chiều trong núi. Khi mặt trời vừa lặn, Lưu Giác nhìn thấy hẻm núi mà An Thanh vương đã nói. Chàng tươi cười: “A La, chúng ta đến rồi”.
A La nhìn chàng ngọt ngào âu yếm, “Tiểu Ngọc và Lưu Anh thế nào? Chúng ta sẽ tốt chức hôn lễ cho bọn họ ở trong núi nhé?”.
“Được!”. Lưu Giác xuống ngựa, rút kiếm khỏi bao dắt ngựa đưa A La đi vào trong hẻm núi. Một con suối nhỏ từ trong đó chảy ra, hai người đi vào. Bên trong không hẹp như bên ngoài, khéo léo vẫn đi ngựa được. Phía xa đã nhìn thấy có ánh sáng, hai người từ từ đi vào, hai khắc sau họ đã đứng ở cửa thung lũng.
Mặt trời vừa lặn, thung lũng ngập tràn ráng đỏ, còn có một hồ nước nhỏ gần đó, bên bờ cỏ xanh như thảm lụa mọc đầy hoa dại sặc sỡ. A La thốt lên: “Thì ra trên đời có đào nguyên thật! Đúng như mô tả trong phim Công viên kỷ Jura, ra khỏi sơn động bên ngoài là thế giới mới kỳ lạ!”. Nàng gọi to: “Tiểu Ngọc, Tiểu Ngọc!”.
Âm thanh vang vọng trong thung lũng, đập vào vách núi, ngân vang mãi, bỗng nhiên trong vạt rừng đối diện có hai người đi đến. Chính là Tiểu Ngọc và Lưu Anh. Tiểu Ngọc vui mừng vẫy tay với nàng: “Tiểu thư! Chúng em ở đây!”.
Lưu Giác cười nhảy lên ngựa, huýt một tiếng, ngựa men theo bờ hồ, đi về phía hai người. Tiểu Ngọc ôm chầm A La bật khóc, Lưu Anh mỉm cười trao đổi tình hình v