Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344207
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/4207 lượt.
ới Lưu Giác. Thì ra hai người họ đã đến đây từ ba ngày trước, sau khi đến mới phát hiện, trong rừng đã dựng sẵn mấy gian nhà gỗ, có cả lương thực và đồ dùng sinh hoạt, xem ra cũng chỉ mới làm trong khoảng hai tháng gần đây.
Lưu Giác nghĩ, sao cha lại biết sẽ có ngày này, ngày chàng đưa A La bỏ trốn? Chàng không khỏi bái phục con mắt tinh tường của cha.
Chàng nhìn trời, sắp tối đến nơi, Lưu Giác chìa tay cho A La: “Chúng ta về nhà thôi!”.
A La nhìn chàng, mặt chàng tươi rói, mỉm cười với nàng, lại nhìn bàn tay chàng chìa ra. Đây là bàn tay nàng có thể nắm suốt đời. Nàng dẩu môi: “Phải cõng thiếp cơ, thiếp bước không nổi”.
Lưu Anh dắt ngựa, liếc nhìn Tiểu Ngọc cười thầm, cả hai quay đi.
Lưu Giác bất lực thở dài, khom lưng: “Lên đi!”. Yến tiệc đến hồi kết. Thành Tư Duyệt nhìn thấy một cung nữ vẻ hốt hoảng đi vội vào trong điện. Bàn tay Tử Ly nắm chặt ly rượu rồi lại mở ra, sắc mặt không biểu cảm. Thành Tư Duyệt nhướn mày, Ly vương quả thực rất giỏi kìm chế.
Tử Ly bình tĩnh ngồi xuống, ánh mắt dừng lại ở trên ghế của Lưu Giác. Sắp đặt tốt lắm, Doãn Chi! Chàng mỉm cười giễu cợt, ngươi muốn ta cứu mạng A La, thành tâm thành ý đưa A La vào cung làm phi của ta, sau đó lại âm thầm ra tay cướp nàng ấy khỏi vương cung! Ngươi coi vương cung là gì, là hậu viên của vương phủ ngươi ư? Ngươi coi ta là gì, là kẻ nhu nhược có thể đánh lừa được sao?
Chàng kìm chế nỗi giận bùng phát, nụ cười trên mặt vẫn không tắt. Nhưng ánh mắt sắc sảo của Thành Tư Duyệt đã nhận ra sự gượng gạo trên khuôn mặt đó.
Ánh mắt Tử Ly lại chuyển sang Sở Nam, mỉm cười nói: “Võ công của Bình Nam vương đã có tiếng, trong trận chiến Lâm Nam lại bị trúng một nhát kiếm của nhị điện hạ, cho nên võ công của nhị điện hạ mới thật cao cường!”.
Sở Nam tươi cười: “Sở Nam may mắn đắc thủ, thực ra lúc đó Bình Nam vương chiến đấu trên tường thành đã lâu, sức đã gần kiệt. Sở Nam rất khâm phục mưu trí và phối hợp tài tình của Bình Nam vương và Trung Dũng công Thiên Tường tướng quân”.
Cố Thiên Tường cuối cùng điềm đạm lên tiếng: “Điện hạ chỉ cần thi triển khinh công cũng vọt lên được tường thành, công lực đó không nên khiêm tốn!”. Tối nay, theo trực giác mách bảo Cố Thiên Tường thấy Lưu Giác quá kích động, nhưng không hiểu vì sao? Với tính cách Lưu Giác sẽ không để bụng chuyện thắng thua với Sở Nam. Nhưng giờ Tử Ly dường như lại đang chọc tức Sở Nam. Không thể lý giải nguyên do, chàng nói xong cúi đầu uống rượu. Có điều ngự tửu trong cung, cũng không sánh được Ly nhân túy do bàn tay Doanh Tú cất ủ. Chàng đã đưa Doanh Tú cùng về, chỉ đợi triều đình đón tiếp sứ thần xong xuôi sẽ thưa chuyện hôn sự với cha. Ý nghĩ của chàng lại quay về Doanh Tú, không để ý đến nụ cười gượng, vẻ mặt rắn đanh của Tử Ly.
Cuối cùng bữa tiệc cũng tàn, tiễn sứ thần bốn nước, bá quan lục tục giải tán, trước khi rời đi Thành Tư Duyệt còn liếc trộm khuôn mặt cuối cùng đã lộ vẻ nôn nóng của Tử Ly.
Tử Ly ra khỏi Di Tâm điện, đi thẳng đến điện Ngọc Hoa, cung nhân và cấm quân đã tỉnh, quỳ suốt hơn một canh giờ. Đi đến cửa điện, Tử Ly giơ chân đá bay một thị vệ, ba người kia dập đầu lia lịa: “Vương thượng tha mạng! Chúng nô tài đột nhiên ngất đi, quả thực không hiểu xảy ra chuyện gì!”.
Thị vệ thân tín của chàng kiểm tra kỹ trong ngoài điện và toán cấm vệ bị thương, bước vào quỳ bẩm: “Vương thượng, đây là đòn của cao thủ. Không tổn thương tính mạng, chắc chắn cố tình nhẹ tay”.
Tử Ly đứng lặng một lát, cố nén cơn giận, thản nhiên ra lệnh: “Lui cả đi, quả nhân muốn yên tĩnh một lát”.
Mọi người lui khỏi điện, chàng vung tay đấm mạnh vào án thư cạnh cửa sổ. Tất cả nộ khí theo cú đấm mà ra, chàng đột nhiên cảm thấy không còn sức lực. Nhìn tòa điện không có A La trở nên hoang vắng, lòng chàng cũng hoang vắng như thế.
Đúng như ước muốn của muội, như thế muội đã vui chưa? Tử Ly chậm rãi đi đến bên giường, thận trọng nhón lấy mấy sợi tóc vương trên gối, quấn vào ngón tay. Những sợi tóc mềm, óng ả, chàng cuộn thành vòng nhỏ bỏ vào chiếc túi thơm ở thắt lưng.
Tử Ly nằm ngả trên giường, trên đó còn phảng phất mùi hương chưa tan, nhắm mắt nhớ lại cảm giác ôm A La vào lòng. Mùi hương vẫn chưa phai, từ khóe mắt chàng một giọt lệ lớn lăn ra, miệng khẽ gọi tên nàng, chàng nhắm mắt, run run giơ cánh tay, bàn tay chỉ nắm được nỗi tuyệt vọng khôn cùng.
A La, sao muội nỡ nhẫn tâm để mình ta ở lại, cô đơn một mình trong cung? Cũng phải thôi, ta còn không muốn là quả nhân trong vương cung, huống chi muội?
A La, muội cứ thế ra đi sao? Tình nguyện sống chết cùng người đó, nhất quyết không chịu ở bên ta. Ba năm không gặp, chỉ nhìn muội mấy ngày rồi muội lại mất tăm. Muội sao có thể chạy thoát? Nếu ta nhẫn tâm, Lưu Giác đưa muội bỏ trốn chính là đã đưa muội vào chỗ chết! Ta có thể để hai người bỏ trốn không? Sứ thần bốn nước lấy cớ chúc mừng, mỗi người đều có mục đích riêng, hai người có thể chạy đi đâu? Với thân phận Lưu Giác, có nước nào có thể bỏ qua chàng ta? Thôi được, coi như hai người ra ngoài giải khuây ít ngày. Muội sẽ trở về, ta nhất định tìm được muội trở về.