Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344196

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4196 lượt.

Chú thích:
5. Long diên hương là một hợp chất tự nhiên giống sáp, do cá nhà táng tiết ra, thường gặp dưới dạng khối tròn hoặc bị sóng đánh lên bờ. Long diên hương là hợp chất rất có giá trị, có mùi thơm dễ chịu, được dùng làm chất định hương cao cấp trong ngành công nghiệp nước hoa. (BTV).






Tại phủ Thanh vương Phong thành, vẻ yếu đuối nhu mì của Minh Châu thoắt thay đổi, ánh mắt sắc lẹm nhìn thúc ép Lưu Giám: “Điện hạ có hiểu chuyện này không?”.
Lưu Giám lòng thầm tranh đấu. Điều kiện Khởi quốc đưa ra không phải không hấp dẫn, họ sẽ viện binh giúp chàng phục vị, sau khi đăng cơ chàng sẽ cắt mười thành trì ở phía tây bao gồm cả Biên thành cho họ, sau đó hai bên vĩnh viễn giao hảo.
Chàng ngồi dưới ngai vàng ngước nhìn Tử Ly, nhìn Tử Ly nắm quyền sinh quyền sát, nắm cả thiên hạ trong tay. Tử Ly đẩy cho chàng một người đàn bà, chàng chỉ có thể chấp nhận. Nhìn Tử Ly trong tiếng tung hô của bá quan càng lộ rõ phong độ đế vương tôn quý, lòng Lưu Giám đắng ngắt không nói nên lời, tất cả những cái đó lẽ ra thuộc về chàng. Chàng có tài trị quốc, nhưng lại không có một mẫu hậu nhân từ, một chính phi hiền thục và người cậu an phận, tất cả những cái đó có thể trách chàng không? Mẫu hậu chàng sau khi âm thầm hạ độc hoàng hậu trước, hoàn toàn bưng bít không để lọt ra ngoài, ngay người họ Vương không phải ai cũng biết. Vương Yến Hồi trở thành thái tử phi cũng là mẫu hậu và thái úy bàn bạc quyết định, phụ hoàng e là cũng phải nhắm mắt nghe theo. Lưu Giám càng nghĩ càng hận, ngay cả Thanh Lôi, một người con gái đẹp yêu chàng nhưng hình như chàng cũng vì nhầm lẫn cưới về.
Minh Châu thấy chàng đắn đo hồi lâu không nói, lại mỉm cười e lệ dựa vào lòng chàng: “Minh Châu là công chúa đích trưởng của Khởi quốc, gả cho điện hạ đã là người của điện hạ, lẽ nào Khởi vương anh trai thiếp còn nỡ lòng hại em rể?”.
Lưu Giám bừng tỉnh, đúng thế, lấy Minh Châu làm chính phi, nếu mình có ngày phục vị, Minh Châu đương nhiên làm hoàng hậu. Anh vợ giúp em rể đoạt lại vương vị, chỉ cần mười thành trì làm lễ tạ, sau này hai nước chung sống hữu hảo, bản thân mình cũng chẳng thiệt gì. Nếu không nhận lời, mình rút cục lực mỏng, huống hồ lại còn Hạ quốc... Hai mắt Lưu Giám lóe sáng bí hiểm, vừa cúi đầu môi đã chạm và gò má mơn mởn như cánh hoa của Minh Châu, chàng thì thầm: “Nàng đúng là viên ngọc minh châu trời ban cho ta...”.
“Xin vương thượng sai bảo!”.
“Đi tìm Lưu Giác về đây!”. Trong lời Tử Ly không hề có biểu cảm, chỉ là bình tĩnh tuyên bố một mệnh lệnh.
Cố Thiên Tường thấy ù tai, thầm kêu trời, chàng ngẩng đầu: “Vương thượng, thần có lời không biết có nên nói ra”.
“Thiên Tường cứ nói, đừng ngại”.
“Thần và Lưu Giác sống với nhau ba năm ở Lâm Nam, biết tâm ý của chàng ta với tam tiểu thư. Hơn nữa, Bình Nam vương là người si tình, nếu thật chàng ta vào cung đưa tam tiểu thư đi, Thiên Tường khẩn cầu vương thượng mở lòng, tha cho chàng ta tội chết!”. Đúng! Các ngươi ai cũng biết Bình Nam vương khổ sở yêu A La, với nàng ta tình sâu nghĩa nặng, nhưng các ngươi không biết ta quen A La trước. Trong mắt các ngươi ta là hạng quân vương cướp vợ đại thần? Tử Ly âm thầm than thở, lòng nhức nhối, trầm ngâm hồi lâu, “Trên người A La có mùi hương lạ, ngươi mang theo con chim ưng đã được thuần dưỡng để nó dẫn đường. Trong vòng mười ngày, trói người mang về cho ta! Ngươi đi đi!”.
Cố Thiên Tường vừa nghe nói, trói người mang về, lại thầm kêu trời, thấy Tử Ly không có ý muốn nói thêm, bèn khấu đầu lĩnh chỉ rồi quay ra.
Nhìn Cố Thiên Tường đi ra, Tử Ly nghĩ đến lời thủ lăng nhân nói với chàng khi tiễn biệt: “Nếu vương thượng mang một nữ nhân đến suối băng, nhưng một ngày nào đó người này không thể trở thành hoàng phi, thủ lăng nhân chúng tôi cũng có thể tìm được cô ta, giết chết để tế lễ tổ tiên hoàng tộc. Bởi vì phàm những người đã tắm ở thác băng cơ thể đều mang một loại dị hương, người thường không nhận ra, chỉ có loài chim ưng được thuần dưỡng mới phát hiện ra!”.
Cố Thiên Tường mang đi con chim ưng đã được thuần dưỡng đó. Tử Ly hỏi: “Nếu giết con chim đó để các ngươi không tìm được người ấy?”.
Thủ lăng nhân nói: “Xúc phạm liệt tổ liệt tông, vị hoàng đế đã đưa nàng ta đến cũng không xứng làm hoàng đế nữa, trừ khi giết sạch thủ lăng nhân, nếu không ngôi báu e là... Vương thượng đã biết võ công của thủ lăng nhân thế nào”.
Tử Ly mừng thầm, may chàng chưa đưa A La vào hoàng lăng, nếu không sự việc sẽ bi thảm thế nào.
Cố Thiên Tường nhận chỉ lệnh trong vòng mười ngày phải tìm được Lưu Giác và A La, lòng xiết bao bất bình. Trước khi xuất phát, chàng ghé qua phủ An Thanh vương, nghe chàng nói xong, vương gia hừ một tiếng, bàn tay nắm cần câu vững như thép.
Cố Thiên Tường vô cùng lo lắng, chàng vốn là người ít nói, có quá nhiều chuyện cần hỏi, lòng bức bối, mặt đỏ phừng phừng.
An Thanh vương nhìn chiếc phao trắng trên mặt nước, nghiêng đầu nhìn chàng, cười khinh khích: “Người ta nói, năm vị công tử Phong thành Cố Thiên Tường lạnh lùng uy nghiêm nhất