Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344168
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4168 lượt.
i với đại điện hạ, ngày mai Sở Nam sẽ đưa công chúa đến đại doanh, khỏi phiền vương huynh đêm hôm hưng soái động binh”.
Người của Sở An hừ một tiếng: “Nhị điện hạ chớ quên, thống soái quân trận này là đại điện hạ!”.
Sở Nam tức giận, hét lên: “Cút! Bất kỳ ai cũng đừng hòng đưa người đi”.
Binh sĩ rút kiếm soàn soạt khỏi bao: “Nhị điện hạ, thuộc hạ đắc tội! Xông lên!”. Binh sĩ tràn lên.
Lúc này Ám Dạ đã nhảy qua bức tường phía sau vào phủ, chim ưng bay vào hậu viện, đậu trên đỉnh một căn nhà, Ám Dạ cười. Lúc này nghe thấy tiếng gươm đao từ đại sảnh truyền đến, chàng bay đến tiếp cận căn phòng, hai lính gác cửa cũng nghe thấy tiếng động, mặt lộ vẻ căng thẳng. Ám Dạ nhìn quanh, thong thả đi ra. Lính gác kinh ngạc nhìn thấy một người áo xanh bịt mặt xuất hiện phía trước, miệng chưa kịp hô, Ám Dạ đã xông lại, lưỡi kiếm trong tay khẽ vẫy tức thì cắt đứt cổ họng, khuỷu tay hích về sau kích gẫy xương cổ người kia, hai tấm thân đổ sụp xuống.
Ám Dạ đẩy cửa, ra tay như gió đánh ngất nữ tỳ, chàng thấy A La đang ngồi dựa đầu giường, “Suỵt! Đừng lên tiếng ta là Ô y kỵ Ám Dạ!”.
A La mở mắt nhìn, nhưng người không chút sức lực. Ám Dạ ôm nàng vội vã ra khỏi phòng, vừa vọt lên mặt tường đã nhận ra mình bị toán thị vệ trong phủ đang đi về phía hậu viên phát hiện. Ám Dạ huýt sáo, đội quân bí mật của Ô y kỵ ở Hoài thành vọt qua tường xông vào chiến đấu với toán thị vệ. Ám Dạ nhân cơ ôm A La nhảy lên ngựa, phi về hướng tây, chim ưng cũng bay theo.
Ánh mắt sắc lẹm của Sở Nam đã thoáng thấy bóng Ám Dạ, cơn giận trong lòng bùng phát “Sở An! Ngươi thật lợi hại, bề ngoài cho lính đến đón, nhưng lại ngầm sai thuộc hạ bắt người đưa đi!”. Một chân phẫn nộ đạp ngã một binh sĩ, giật thanh kiếm trong tay y, Sở Nam cướp ngựa đuổi theo Ám Dạ.
Không lâu sau, nhìn thấy Ám Dạ và A La, trên bầu trời không xa có một con chim ưng bay. Ý nghĩ như tia chớp vụt lóe trong đầu, Sở Nam cười phá lên đoản kiếm lóe sáng nhằm vào con chim ưng trên cao. “Chóe” một tiếng, con chim từ trên trời rơi xuống, Sở Nam quay người vọt lên, lấy lại đoản kiếm từ mình con chim. Ám Dạ rất lo lắng, võ công của Sở Nam, chàng tuyệt đối không địch lại được, đành thúc ngựa phóng thục mạng, nhưng ngựa chịu sức nặng của hai người, không nhanh thể chạy nhanh, khoảng cách với Sở Nam ngắn dần.
Chỉ thấy phía sau vọng đến tiếng cười sằng sặc của Sở Nam: “Thì ra ngươi là gian tế Ninh quốc, dám ly gián huynh đệ ta. May mà con chim ưng kia giúp ta giải đáp! Hóa ra nhờ nó Lưu Giác biết trong hai mươi cô gái kia không có Thanh La”. Nói đoạn hú một tiếng, chân phải đạp lưng ngựa, lao về phía Ám Dạ với thế mạnh như sấm sét.
Nghe tiếng gió, Ám Dạ trở tay chặn lại, cánh tay chấn động phát tê, chàng hô to: “A La, giữ cho chắc!”. Từ mình ngựa vận công vọt lên, xoáy người đón Sở Nam, con ngựa đem theo A La tiếp tục phóng về tây.
Sở Nam bị Ám Dạ chặn lại, mắt nhìn A La đã phóng khỏi tầm mắt, tức điên cuồng rút kiếm, vận hết công lực đâm mạnh vào vai Ám Dạ. Ám Dạ đau buốt bật ra ngoài, trường kiếm ném về phía Sở Nam, lại xoáy người bay vọt ra sau, dựa vào khả năng kinh công trác việt lao mình xuống sông Hán Thủy.
Sở Nam bỏ Ám Dạ, phóng ngựa đuổi theo về phía tây. Cách Hoài thành khoảng ba mươi dặm, vẫn không thấy bóng dáng A La đâu. Thất vọng, phẫn uất, tiếc nuối khiến hắn như bị rút hết nội lực.
Hoài thành phía sau lưng, trên mặt sông dưới chân đột nhiên xuất hiện từng đốm sáng, trong đêm tối giống như con rồng lửa, lồng lộn trên mặt sông, bất chợt phun ra ngàn vạn ánh sao, bay về Hoài thành. Trên bầu trời Hoài thành ánh lên màu đỏ khác thường, bao trùm cả thành phố, đêm như vậy, bầu trời như vậy, chỉ có một khả năng: Quân Ninh vượt sông, tấn công thành!
Lãnh thổ Trần quốc phía nam sông Hán Thủy, chỉ bằng một phần tư lãnh thổ Ninh quốc, toàn quốc có mười lăm thành trì cả thảy, chỉ có đồi và núi thấp trập trùng, không có vách núi cao hiểm trở. Phía đông nam Trần quốc dựa vào biển, một nhánh của sông Hán Thủy chảy qua dãy Long sơn chảy về nam, Long giang chảy về nam trở thành biên giới tự nhiên của hai nước Trần, Hạ. Ỷ Long thành dưới chân dãy Long sơn là ranh giới hai nước Trần, Hạ. Ỷ Long thành một nửa thuộc về Trần, một nửa thuộc về Hạ. Trần quốc lưng tựa vào dãy núi hiểm trở phía bắc sông Hán Thủy, đối mặt với Ninh quốc, Hoài thành cách Lâm Nam một con sông là cửa ngõ phía bắc của Trần quốc. Tầm quan trọng của Hoài thành đối với Trần quốc cũng giống như tầm quan trọng của Lâm Nam đối với Ninh quốc, nếu Hoài thành thất thủ, phía sau đều là bình nguyên, hoàn toàn không có bình phong che chắn, kinh đô Trần quốc bị uy hiếp trực tiếp.
Hoài thành thất thủ, Trần quốc lâm nguy! Trong lòng Sở Nam chỉ có ý nghĩ đó, tức tốc phóng ngựa quay về Hoài thành. Khi đến cổng bắc, đúng lúc nhìn thấy quốc kỳ màu đỏ của Trần quốc từ từ rơi xuống, lá cờ màu đen thêu chữ “Lưu” tung bay trong bầu trời đêm. Trong thành lửa bốc rực trời, tiếng kêu khóc, tiếng hô “giết” tựa hồ truyền đến từ thế giới khác. Sở Nam sững sờ trên mình ngựa, đột nhiên gầm lên một tiếng, thúc ngựa lao v