Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344165
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4165 lượt.
hôi phục tinh lực, khí trường bất thường bên ngoài khiến hắn ta cảnh giác, lập tức phản ứng mau lẹ.
Ám Dạ lo lắng, A La bị buộc trên lưng Sở Nam nên chàng không dám dùng ám khí, cười khẩy: “Nhị điện hạ, chúng thuộc hạ đắc tội, chúa thượng có lệnh, nhất định bắt thuộc hạ đích thân đưa công chúa về!”.
Sở Nam nổi cơn thịnh nộ: “Sở An bức người quá đáng!”. Đoản kiếm lóe sáng, ra tay cực kỳ tàn bạo.
Ô y kỵ vốn hận Sở Nam giết huynh đệ của họ trong cung nên đều phẫn nộ xông lên.
Ám Dạ cười ranh ma, trường kiếm vừa vung lên lại nhằm vào người A La. Sở Nam lo lắng, quay người đỡ, cánh tay lại bị một nhát kiếm đả thương. Không dám tiếp tục, Sở Nam vừa đánh vừa rút, xông ra khỏi rừng, đứng trên bờ vực, dưới chân là dòng Hán Thủy cuồn cuộn, trước mặt là đám người bịt mặt ai nấy đều võ công cao cường.
Ám Dạ hét lên: “Nhị điện hạ, chúa thượng nhắn chỉ cần mang công chúa về là được, nếu không điện hạ hãy cùng thuộc hạ trở về đại bản danh ở Hoài thành! Thuộc hạ sẽ không làm khó điện hạ!”.
Sở Nam cười ngất: “Sở An luôn đố kỵ bản vương được phụ vương sủng ái, sợ ta cướp ngôi của hắn, hôm nay đối xử với ta như vậy, làm gì có chuyện ta trở về giúp hắn!”. Nói xong, hắn cõng A La nhảy xuống sông Hán Thủy.
Ám Dạ kinh ngạc ngó đầu nhìn. Sở Nam vừa nhảy xuống, đầu nhấp nhô trong dòng nước chảy xiết, lát sau đã theo dòng trôi ra xa mười trượng. Chàng thở dài: “Chúng ta đều không phải là đối thủ của hắn. Hôm nay cho dù hắn đem được công chúa trở về Hoài thành cũng sẽ không làm hại công chúa, ta quay về thôi!”.
Ba ngày sau, đại quân của Lưu Giác đến thành Lâm Nam, đánh bật quân Trần khỏi thành Lâm Nam, dựng doanh trại ngoài thành.
Lưu Giác mình vận chiến bào đen đứng trên tường thành, nghe Ám Dạ báo A La đã qua Hán Thủy đến Trần quốc, tim chàng phút chốc phiêu diêu, như không còn ở trong lồng ngực. Chiến sự căng thẳng, chỉ đợi thủy binh Lâm Nam sửa xong chiến thuyền, chàng sẽ vượt dòng Hán Thủy. Chàng nghĩ tới Sở Nam bắt cóc A La đưa trót lọt về Trần quốc, hỏa khí lại ngùn ngụt bốc lên đầu.
Tin cấp báo liên tục truyền tới, nửa tháng sau, trên mặt sông dưới chân thành Lâm Nam cột buồm đã dựng như rừng, thủy quân Ninh quốc chỉnh đốn xong, sẵn sàng đợi lệnh. Lưu Giác nhìn về phía bờ bên kia, khuôn mặt góc cạnh sắt lại. Không gì ngăn nổi quyết tâm tiêu diệt nước Trần của chàng.
Sau khi Sở Nam nhảy xuống nước, nhờ nội công và thuộc tính của nước, từ từ bơi về bờ bên kia. Không lâu sau gặp thủy binh Trần quốc, trở về đại bản doanh ở Hoài thành.
Nghe nói vương đệ bắt cóc công chúa Thanh La vừa được sắc phong của Ninh quốc, Sở An mừng lắm. Hiện nay lưỡng quân đang ở thế đối lập, chiến sự sẽ bùng nổ nay mai. Trần, Hạ hai nước binh lực hợp lại cũng không quá ba mươi vạn, hiện giờ Hoài thành chỉ có mười vạn binh sĩ Trần quốc, còn Nam quân và Đông quân Ninh quốc lại có bốn mươi vạn. Lại thêm quân Trần đại bại ở Lâm Nam năm ngoái, thực lực thủy quân kém xa Ninh quốc. Về binh lực đã thua một bậc, lại chủ động khai chiến, Ninh quốc trên dưới đồng lòng sĩ khí ngùn ngụt. Cũng may liên quân hai nước Hạ, Trần thăm dò biết được Ninh quân sẽ vượt sông xuất chiến, nếu họ không chống lại được tất đứng trước thảm họa nước mất nhà tan, cho nên binh sĩ liên quân sĩ khí cũng không kém. Thống soái Ninh quân là Bình Nam vương Lưu Giác, anh em họ của Ly vương, Thanh La công chúa là vị hôn thê của anh ta, có nàng ta trong tay, ít nhiều cũng có thể khống chế quân Ninh.
Sở Nam thầm nghĩ, đã xuất binh không lo triển khai đánh trận, lại định đưa công chúa làm con tin, thống soái như vậy mà còn tham vọng thôn tính Ninh quốc? Khóe miệng lộ nụ cười châm biếm, ngẩng đầu cười ngất: “Vương huynh, đưa công chúa làm con tin tốt thì cũng tốt, nhưng Sở Nam có kế khác, không cần dùng công chúa, không tốn binh đao vẫn có thể đập tan nhuệ khí Ninh quân!”.
Không lâu sau, trên lầu hai chục chiến thuyền quân Trần xuất hiện hai mươi cô gái, vóc dáng tương tự A La, cũng trang điểm như thế, tóc xõa che nửa mặt, thoắt cái đã bị trói trên cột buồm. Sở Nam cười gian giảo: “Không biết Bình Nam vương có nhận ra không? Hắn sẽ đến cứu cô nào?”.
Một trận cười rộ lên từ phía đài quan sát quân Trần. Sở An mắt lóe sáng, một lúc sau mới nói: “Quả là kế hay, vẫn luôn nghĩ đệ là người có dũng có mưu, nhưng không ngờ đệ lại nảy ra kế hay đến thế!”.
“Huynh cứ chờ xem Ninh quốc rút quân thảm hại thế nào!”. Sở Nam tự tin nói. “Tùng tùng tùng...!”. Tiếng trống trận gióng lên dồn dập, chiến thuyền hai quân từ từ tiến lại gặp nhau ở giữa sông. Tiên phong Ninh quân là Sử Đức Sơn - phó soái thủy binh Nam quân, khi hai bên cách nhau năm mươi mét, Sử Đức Sơn đột nhiên phát hiện trên mỗi chiến thuyền phía trước đều trói một cô gái trẻ, xiêm y lộng lẫy, thân hình mảnh mai, tóc xõa che mặt, trong số họ ai là công chúa? Nên làm thế nào?”.
Lưu Giác đứng trên lầu thuyền, cũng nhìn thấy cảnh đó, giật mình cau mày.
Ninh quân đang do dự, một Trần tướng đứng trên lầu chiến thuyền nói to: “Ninh quân ng