Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344164
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4164 lượt.
he đây, công chúa Thanh La đang ở trên thuyền, còn không mau lui binh!”.
Sử Đức Sơn thầm chửi quân Trần bỉ ổi, công chúa Thanh La là nghĩa muội được vương thượng sủng ái, là vị hôn thê của Bình Nam vương, mỗi chiến thuyền đều có một cô gái, tấn công bất kỳ chiếc nào coi như họ cũng lao vào bẫy. Ninh quân nhất thời không biết làm thế nào.
Trống trận ngưng bặt, quân Ninh chưa tìm ra đối sách, cả đội hình bất chợt im lặng, trên sông chỉ nghe tiếng cười sang sảng của phó soái quân Trần, “Ha ha, đánh trả như thế sao! Các ngươi chỉ đi vào chỗ chết mà thôi!”.
Sử Đức Sơn mắt trừng trừng nhìn chiến thuyền đối phương. Bỗng trên sông xuất hiện một con chim ưng vượt qua chiến thuyền quân Ninh, vượt qua chiến thuyền quân Trần bay về phía Hoài thành nước Trần. Lưu Giác cười, vẫy tay, trống trận trên lầu chiến thuyền nổi lên như sấm, dồn dập thôi thúc, kích cao hùng khí, mang theo mệnh lệnh và quyết tâm như chọc thủng màng nhĩ. Phó soái Sử Đức Sơn mắt lóe sáng thét lên ra lệnh, “Bắn!”.
Cờ lệnh vừa phất, cả vạn mũi tên từ chiến thuyền quân Ninh bay ra, bắn như mưa về phía chiến thuyền quân Trần. Hai chục cô gái trẻ trên thuyền phút chốc ngọc nát hương tan. Tiên phong quân Trần hoảng hốt hô to: “Nghênh chiến!”.
Tiếng hô “giết” đinh tai nhức óc chấn động mặt sông, trống thúc dồn dập, cùng với sát khí mỗi lúc càng thêm quyết liệt. Sở Nam từ xa nhìn về phía bờ bên kia, thấy cả trăm chiếc trống lớn đặt trên bờ nhất tề gióng lên, bất giác khâm phục đòn kích thích nhuệ khí quân sĩ của Lưu Giác quả hữu hiệu. Đồng thời cũng nhíu mày ngẫm nghĩ, tại sao quân Ninh không trúng kế của quân Trần. Làm thế nào họ biết trên thuyền không có công chúa?
Sở An mặt không biểu cảm nói, “Mưu kế tuy hay, nhưng giả vẫn là giả. Ngày mai bất luận công chúa thế nào cũng phải đưa đến cho ta!”.
Sở Nam nghe vậy hoảng hồn, khi ngẩng đầu, Sở An đã khoát tay bỏ đi. Chuyện này nên làm thế nào? Sở Nam hiểu, nếu đưa A La làm con tin, Ninh quốc hẳn sẽ ngừng chiến, nhưng có thể ngừng bao lâu? Dùng A La để ép Ninh quốc đầu hàng là tuyệt đối không thể. Bốn nước đều có dã tâm, hai nước Trần, Hạ thèm muốn mười lăm thành trì giàu có phía nam Ninh quốc, Khởi quốc muốn chiếm đất đai phía tây, An quốc cũng ngưỡng mộ sự phồn hoa của Ninh quốc, còn Ninh quốc đất đai rộng nhất, hùng mạnh nhất lẽ nào không có tham vọng thống nhất thiên hạ?
Sở Nam trở về phủ đệ, đi vào phòng, A La đang ngả mình trên chiếc gối to ở đầu giường, vẫn ngủ, chiếc cằm nhọn, vẻ láu lỉnh tinh nghịch đã hoàn toàn tan biến. Một người con gái yếu đuối như vậy lại địch được cả đội chiến thuyền hùng hậu của Ninh quốc? Hy sinh tính mạng nàng đổi lấy bình an nhất thời, nếu là trước đây Sở Nam đã chấp nhận, nhưng bây giờ hắn thực lòng không nỡ. Hắn bắt đầu quan tâm đến nàng ta từ lúc nào? Sở Nam ngồi lặng, vì Trần quốc, hắn nên giao nàng ta cho Sở An, nhưng lại nghĩ đến đám sát thủ do Sở An phái đi trắng trợn ép hắn vào chỗ chết, lòng lại bừng bừng phản kháng. Cùng lắm là quyết chiến một trận với Ninh quốc! Chủ ý đã quyết, Sở Nam vội vàng đánh thức A La: “Công chúa, tỉnh dậy đi!”.
A La mở mắt, người nàng mềm nhũn, nhìn thấy khuôn mặt Sở Nam trước mặt, ánh mắt lo âu. Nàng mỉm cười: “Thế nào, nhanh thế ư? Đã đưa ta làm con tin? Quân Trần kém cỏi thế sao?”.
Sở Nam mặc A La châm biếm, gọi nữ tỳ: “Thay nam phục cho công chúa!”. A La không hiểu nhìn hắn, Sở Nam quay người chỉ ném lại một câu: “Sở Nam không nỡ đưa công chúa ra làm con tin”.
Cúi đầu mặc cho nữ tỳ thay xiêm áo, A La không biết nên nhìn nhận con người Sở Nam thế nào. Với nàng, hắn lúc hung dữ, lúc dịu dàng, còn bây giờ lại không muốn đưa nàng ra làm con tin, định đưa nàng đi đâu?
Binh lực vượt xa quân Trần, nhưng chỉ có thể thủ hòa, Lưu Giác không cam lòng, mặc dù chàng biết những cô gái trên thuyền không phải A La nhưng lòng vẫn bất an, nếu quân Trần trói nàng lên cột buồm thật thì sao? Chàng gọi Ám Dạ đến hỏi: “Hoài thành có tin gì không?”.
“Nội gián ở Hoài thành báo, chim ưng bay liệng trên phủ đệ của Sở Nam, công chúa có lẽ ở trong phủ. Chỉ có điều, vừa được báo, hôm nay sau khi thất bại, đại vương tử Sở An lệnh cho Sở Nam ngày mai bất luận thế nào cũng đưa công chúa đến đại điện”. Ám Dạ trả lời.
“Nếu Trần quốc dám dùng nàng ấy làm con tin, ta sợ rằng ta sẽ không chịu nổi, trận này không thể đánh. Truyền lệnh, đêm nay vượt sông, bất ngờ tập kích Hoài thành! Ám Dạ, nhân lúc bản doanh quân Trần hỗn loạn, ngươi đột nhập phủ đệ của Sở Nam cứu được A La rồi tính”. Lưu Giác thở dài.
“Tuân lệnh!”. Ám Dạ cúi chào, vọt qua cửa sổ.
Sau khi vượt sông, Ám Dạ đột nhập Hoài thành, đến địa điểm liên lạc, bố trí sắp đặt xong xuôi, chỉ chờ quân Ninh tấn công. Đột nhiên phát hiện một đội binh mã bao vây phủ đệ của Sở Nam. Bỗng kinh ngạc, lẽ nào Sở An và Sở Nam đã xích mích với nhau vì chuyện có nên đưa A La làm con tin?
Ám Dạ đoán không sai, chính Sở An lo ngại ngày mai Sở Nam lại thoái thác không chịu giao A La, nên sai người đến đón A La ngay trong đêm.
Sở Nam khinh bỉ nhìn đám người Sở An phái đến, “Quay về nó