Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344163

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4163 lượt.

ào thành, nhìn thấy Ninh quân giáp đen là giết. Bốn bề đều là xác chết, cả thành âm u như địa ngục Tu La. Sở Nam điên cuồng tung hoành trong thành, chợt thấy một toán quân Trần mặc giáp đỏ, vội phi đến: “Đại huynh ta đâu?”.
Tàn binh quân Trần ngẩng đầu nhìn khuôn mặt biến dạng của Sở Nam, người đầy vết máu, mắt trợn trừng như Diêm Vương, họ sợ hãi run rẩy, bật khóc kêu lên: “Nhị điện hạ, đại điện hạ không đánh đã chạy, rời khỏi Hoài thành rồi!”.
Sở Nam tức run bần bật, quân Trần có mười vạn, quân Ninh có thể vượt sông được bao nhiêu? Năm vạn? Ba vạn? Cho dù bị đánh úp, cũng không đến nỗi không đánh đã chạy! Sở Nam gầm lên: “Sở An! Trần quốc đã mất trong tay ngươi! Các ngươi! Cùng ta xông lên!”.
Dựa vào võ công cao cường và hận thù ngất trời, Sở Nam đưa tàn binh Trần xông qua cổng nam vào thành, dọc đường những đám tàn binh nhìn thấy đội quân của Sở Nam liền tới tấp gia nhập. Nhân lúc quân Ninh chưa hoàn toàn khống chế cổng nam thành, Sở Nam đưa đám tàn binh rời khỏi Hoài thành.
Đám tàn binh lếch thếch theo sau Sở Nam, quân Ninh nhìn thấy cũng không buồn truy đuổi, biết là sau khi chiếm được Hoài thành chủ soái Lưu Giác sẽ chỉnh đốn ba quân, chờ lực lượng bổ sung sẽ tiếp tục nam tiến. Cách thành mười dặm, Sở Nam dừng ngựa, ngoái nhìn Hoài thành đỏ rực sau lưng, đau đớn lặng người. Cách có một trượng, thời gian một ngày! Lưu Giác đã dùng một ngày để đập nát quân Trần, chiếm Hoài thành - cửa ngõ hiểm yếu của Trần quốc, trong khi vương huynh Sở An có mười vạn đại binh lại chưa đánh đã chạy! Sở Nam cười điên dại, tiếng cười bay rất xa, đám tàn binh lặng lẽ nhìn nhị vương tử của họ.
Sở Nam sầm mặt, hỏi: “Ở đây có bao nhiêu tướng sĩ?”.
“Năm nghìn, bẩm điện hạ!”.
“Tốt, năm nghìn! Quân Ninh sẽ lập tức nam tiến. Chư vị tướng sĩ có muốn cùng ta phục kích dọc đường, ngăn chặn quân Ninh, để liên quân Trần, Hạ có thời gian nghỉ ngơi không?”.
Bên dưới từng đôi mắt hướng vào Sở Nam: “Nguyện sống chết cùng điện hạ, bảo vệ giang sơn Trần quốc!”.
Sở Nam hô lớn: “Theo ta, hành quân mai phục ở Mai sơn!”. Đoàn quân lao đi. Lưu Giác hoàn toàn bất ngờ trước thái độ nhu nhược của chủ soái quân Trần. Đêm không trăng, đại quân Ninh quốc không đốt đuốc, lặng lẽ vượt sông, khi quân Trần phát hiện ra, họ đã tiến sát chân Hoài thành, sau vài loạt tên, quân Ninh lên bờ thuận lợi, chỉ một canh giờ đã chiếm được cổng bắc thành. Đại vương tử Trần quốc Sở An chỉ chống cự lấy lệ, rồi bỏ chạy, nếu tướng lĩnh quân Trần đều đánh trận kiểu đó, Trần quốc diệt vong chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Chiếm được Hoài thành, lòng Lưu Giác lại bất an. Người của Ô y kỵ trong thành mật báo, Ám Dạ đã đưa A La chạy về tây, Sở Nam cũng đuổi theo. Công lực của Ám Dạ hoàn toàn không bằng Sở Nam, lại phải bảo vệ A La, liệu có suôn sẻ cứu được A La, chàng không dám chắc! Điều duy nhất chàng có thể đoán được là Sở Nam sẽ không làm tổn thương A La. Nhưng chàng vẫn có cảm giác không hay.
“Báo! Sở Nam dẫn quân ra khỏi cổng nam thành!”. Quân sĩ cấp báo.
Lưu Giác chấn động, lòng rộn niềm vui. Sở Nam không đuổi theo Ám Dạ và A La? Nàng đã an toàn rồi chăng?
“Truyền lệnh, men theo bờ sông tìm công chúa!”.






“Tuân lệnh!”.
“Sử tướng quân, An tướng quân, Vương tướng quân, các ngươi phụ trách đồn trú ở Hoài thành, chấn chỉnh bố phòng, để đại quân thuận lợi qua sông, không được làm phiền dân chúng”.
“Tuân lệnh!”.
“Ô y kỵ theo ta!”. Lưu Giác đã không thể kìm chế, bố trí xong quân vụ, chàng dẫn Ô y kỵ ra khỏi thành, đi về tây tìm kiếm. Lúc này chân trời đã rạng.
Cách thành bốn mươi dặm vẫn không tìm thấy tông tích A La. Lưu Giác thúc ngựa, ngực hý vang một tiếng, cảm giác bất an lại bùng lên. Chàng nhìn bốn phía, không thể đuổi tiếp nữa, Hoài thành còn có mấy chục vạn đại quân đang chờ chàng, Lưu Giác nghiến răng: “Quay về!”.
“Huynh là Thành Tư Duyệt, Thành đô đốc, không phải là thuộc hạ của ta, không phải là Ô y kỵ Ám Dạ!”. Lưu Giác ngắt lời Ám Dạ.
Ám Dạ cau mày: “Bây giờ chưa nên...”.
“Huynh đã làm nhiều việc như vậy cho vương phủ chúng ta, không cần báo đáp nữa, từ nay huynh là Thành Tư Duyệt! Là anh em rể với ta!”. Lưu Giác nói.
Ám Dạ thở dài, nghĩ một lát mỉm cười: “Đợi sau hôn lễ của chúa thượng... được không?”.
Lưu Giác nhìn anh ta hồi lâu, gật đầu.
“A La đi về hướng tây, muội ấy ốm nặng vừa đỡ, thuộc hạ...”.
“Đừng lo, người hiền ắt có thiên tướng, ta sẽ tìm được nàng ấy!” Lưu Giác cố kìm nỗi lo, ánh mắt dữ tợn,”Ta nhất định tiêu diệt Trần, Hạ, nếu A La có gì bất trắc, ta sẽ diệt hai nước đó để đền mạng!”.
Ám Dạ cười: “Thuộc hạ lành vết thương, sẽ đến nước Hạ trước”. Năm ngày sau, đại quân Ninh quốc sau khi nghỉ ngơi chỉnh đốn, xuất phát từ Hoài thành, bắt đầu nam chinh.
Sở Nam dẫn năm nghìn quân Trần mai phục ở vùng núi Mai sơn giữa Hoài thành và Vận thành. Vùng núi Mai sơn có năm ngọn núi lớn nhỏ, cao hơn trăm thước, phân bố rải rác trên bình nguyên, trông như hình hoa mai vì thế có tên Mai sơn. Sở Nam đã liên lạc với đại quân


Teya Salat