XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344159

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4159 lượt.

ổi chừng mười bốn, mười lăm, có đôi mắt to đen láy đi đến. A La cười với cô gái: “Muội là người ở đây phải không?”.
Cô gái ngây người, reo lên: “Tỷ đẹp quá!”. Nói đoạn bật cười, trên má có lúm đồng tiền rất sâu, vô cùng đáng yêu: “Làm thế nào tỷ đến được đây?”.
A La từ từ đứng lên, trong lòng đã thấy thích cô bé, mỉm cười thân thiện: “Tỷ mặc nam phục, muội cũng nhận ra ư? Tỷ tên là Trình Tinh. Hai nước Ninh, Trần đánh nhau, tỷ cùng gia đình chạy khỏi Hoài thành, giữa đường bị lạc người nhà, ngựa chạy đến đây cũng bỏ đi mất”.
“Hi hi...”. Cô gái che miệng cười: “Tỷ mặc nam phục, nhưng tóc vẫn để nguyên”.
Tiểu Hạ Mạt đỏ mặt, cúi đầu có một vẻ ngượng ngùng đặc biệt nữ tính, khi ngẩng lên ánh mắt long lanh: “Thương Tà nói muội là bong bóng nước trên mặt Long giang, chàng cứ gọi muội như thế”.
A La cười khanh khách. Tiểu Hạ Mạt thật đáng yêu, không điệu đà như con gái Ninh quốc, người ở đây đối với tình yêu có lẽ là luôn mạnh dạn và thành thật như thế. Nàng lại nghĩ đến Lưu Giác, chàng cũng là người không hề che giấu tình yêu. Bây giờ liệu chàng có còn ở Lâm Nam? Chàng có biết nàng đã phiêu bạt đến Hạ quốc? Lại còn Ám Dạ, huynh ấy liệu có địch nổi Sở Nam? Nụ cười ngưng lại, nét buồn thoảng qua vầng trán. Tiểu Hạ Mạt biết ý, bảo người đưa A La đi nghỉ: “Tỷ cứ nghỉ mấy ngày, khỏe lại sẽ đi tìm người nhà”.
A La gật đầu.
Nghỉ ngơi hai ngày, cảm thấy đã khỏe, A La muốn cáo từ xuống núi, Tiểu Hạ Mạt hoảng hốt chạy đến: “Trình tỷ, tỷ không đi được rồi, Ninh quốc tấn công Hoài thành, vương thượng hạ lệnh phong tỏa các sơn trang vùng biên, tất cả chuẩn bị chiến đấu!”.
Lưu Giác cuối cùng đã vượt Hán Thủy, đại quân Ninh quốc sẽ tiêu diệt Trần quốc trước, sau đó... A La ái ngại nhìn Tiểu Hạ Mạt, cô bé đã cứu mình. Nhưng người trong lòng nàng sau này sẽ tiêu diệt đất nước của cô bé.
“Trình tỷ, quân Ninh chết chắc rồi!”. Tiểu Hạ Mạt lẩm bẩm như nói với chính mình.
“Tại sao?”.
“Bởi vì Thương Tà đưa quân sang Trần quốc, có chàng, quân Ninh tuyệt đối không phải là đối thủ của chàng!”. Nói đến Thương Tà, mặt Tiểu Hạ Mạt ửng hồng.
A La mỉm cười: “Thương Tà là người trong lòng muội đúng không? Chàng là người thế nào?”. Tiểu Hạ Mạt ngồi bên A La, mắt mơ màng nhìn ngọn núi xanh ngắt phía xa, “Thương Tà là con trai duy nhất của vương thượng, thái tử của Hạ quốc. Chàng cũng đẹp như tỷ, bất cứ cô gái nào nhìn thấy chàng cũng đều ghen tỵ. Thương Tà có võ công cao cường nhất, chàng có thể đánh chết hai con báo trên núi. Chàng là vương tử mà mọi cô gái trong Hạ quốc đều ngưỡng mộ!”.
A La nghĩ, anh ta còn đẹp hơn con gái? Nàng nghĩ tới đồng tính luyến ái, một người như thế cũng gọi là đàn ông sao? Lại còn khen anh ta võ công cao cường. Môi nàng khẽ nhếch, bất giác lại so sánh với Lưu Giác, nàng biết, mình như vậy là hơi nhỏ nhen, nhưng phụ nữ là thế, người đàn ông của lòng mình mới là tốt nhất.
Không ra khỏi biên giới, không trở về được Ninh quốc, A La chỉ có thể ở lại sơn trang chờ đợi. Tin tức về Trần quốc liên tục truyền đến, một tháng sau, Tiểu Hạ Mạt lại phấn khởi: “Trình tỷ! Thương Tà trở về rồi! Đã qua Long giang! Có lẽ chàng đã thắng!”.
Lòng A La bỗng nặng trĩu, lẽ nào Lưu Giác đã thua? Giờ chàng ra sao? Nỗi lo thắt ruột cuộn từng cơn. Nàng chộp tay Tiểu Hạ Mạt hỏi dồn: “Thật không? Quân Ninh thất bại thật sao? Có biết tình hình giao chiến thế nào không?”.
Tiểu Hạ Mạt bị A La hỏi đến váng đầu, lát sau mới trả lời: “Cha muội vào vương cung đã một tháng, bây giờ vẫn chưa về, muội nghe những người từ Ỷ Long thành đến nói như thế”.
Ỷ Long thành, tòa thành ở biên cương Trần quốc? A La lo lắng, nàng rất muốn biết tình hình chiến sự, muốn hỏi thăm tình hình Lưu Giác, lại chợt đổi ý, lại không kìm chế được: “Tiểu Hạ Mạt, cảm ơn muội đã chăm sóc tỷ những ngày qua, tỷ phải rời sơn trang, đến Ỷ Long thành hỏi thăm tin tức người nhà”.
Tiểu Hạ Mạt băn khoăn nhìn nàng: “Nhưng bây giờ tình hình rất hỗn loạn, Ỷ Long thành là thành trì của cả hai nước, tỷ đi một mình, e là nguy hiểm”.
Nguy hiểm cũng phải đi, chính là vì tòa thành thuộc về cả hai nước, cho nên càng dễ biết thông tin chính xác. A La ý đã quyết, nhất định đi, Tiểu Hạ Mạt không khuyên can được, liền chuẩn bị cho nàng lên đường. Cô bé tháo chiếc vòng ngà voi trên cổ tay đưa cho A La: “Trình tỷ, tặng tỷ cái này làm kỷ niệm. Những người trong sơn trang này đều biết vật đó, nếu tỷ gặp chuyện gì, họ sẽ giúp đỡ”.
A La cảm động nhìn Tiểu Hạ Mạt, quen nhau mới hơn một tháng, cô bé đã gần gũi như tỷ muội với mình. Nàng nghĩ một lát, lấy trên cổ chuỗi ngọc phỉ thúy đeo cho cô bé: “Cái này là... người thân của tỷ tặng, giờ tỷ chỉ có cái này, chúng ta trao đổi”.
Lưu luyến từ biệt Tiểu Hạ Mạt, A La ngồi xe trượt tuyết xuống núi, hỏi rõ phương hướng, đi hai canh giờ, đã đến Ỷ Long thành.
Ỷ Long thành đúng thực là cửa ngõ vào Hạ quốc, hai bên là núi bao bọc, chính giữa là khe núi, hai nước Trần, Hạ liền lấy đó là biên giới, chia Ỷ Long thành làm đôi, Tây thành và Đông thành. Ở chỗ hiểm yếu nhất của khe núi có cầu vượt, bên dưới là vực s