Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344162

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4162 lượt.

âu vạn trượng. Khi không có chiến sự, cầu treo buông xuống, dân chúng hai nước qua lại mua bán thông thương, mỗi ngày vào lúc mặt trời lặn, mỗi nước thu về một nửa cầu treo, Ỷ Long thành liền bị chia làm hai tòa thành độc lập.
Lúc này đã là đầu tháng chín, là thời điểm đẹp nhất của thời tiết Hạ quốc, cây cối dưới chân núi đủ sắc màu. Trời trong veo, ánh mặt trời vàng rực nhưng không quá chói lọi. A La mặc áo dài, tay bó, thắt lưng tươi mới có những hoa văn như phục sức của người địa phương, tóc dài búi sau gáy, nàng lại trở thành công tử phong lưu rạng ngời như trăng rằm.
Từ phía sơn trang đi vào Ỷ Long thành không có bất kỳ trở ngại nào. Đi tiếp về trước, hai bên đường núi binh lính đứng đầy, không khí rất căng thẳng. Cầu treo đã thu lại, A La hỏi thăm mới biết, vương tử Hạ quốc Thương Tà từ chiến trường Trần quốc lui binh trở về, quan hệ giữa hai nước trở nên căng thẳng. Hạ vương ra lệnh rút cầu treo, phong tỏa biên cương, đề phòng quân Ninh tấn công chiếm thành.
A La nhìn vách đá rộng ba mươi trượng, sâu hút không thấy đáy, địa thế hiểm yếu thế này cho dù cao thủ có khinh công tuyệt thế, nếu không mọc cánh cũng không thể bay sang được. Lại nhìn nửa thành bên kia thở dài, tạm thời chỉ có thể chờ đợi ở Tây thành. Nàng chậm rãi trở về nội thành tìm quán trọ nghỉ tạm.
A La không biết ở đây có người Ninh quốc hay không, người Hạ quốc hiện có thù địch với Ninh quốc, nàng không thể lộ thân phận, nhưng vẫn hy vọng. Hàng ngày lân la đến tửu lầu, trà quán nghe người Hạ quốc bàn tán tình hình chiến sự, hy vọng nghe ngóng được tin tức về Lưu Giác. Nàng lặng lẽ khắc lên vách núi hai bên đường ba chữ cái “SOS”, mỗi ngày ra ngoài đều khắc sâu thêm một ít, cẩn thận không để bị phát hiện. Nàng nghĩ, nếu Lưu Giác và Ô y kỵ cưỡi ngựa qua đây nhìn thấy những chữ này là biết nàng đang ở đây.
Tin tức nghe được ở tửu lầu và khách qua lại toàn là tin quân Ninh đánh bại liên quân Trần, Hạ ở Vận thành thế nào, vương tử Hạ quốc thấy tình thế không ổn, đã rút quân về để bảo toàn lực lượng. Mấy vạn binh bố trí ở các thành trì và vương cung sẵn sàng chuẩn bị nghênh chiến. Không khí ở Ỷ Long thành ngày càng căng thẳng, tin về quân Ninh cũng thỉnh thoảng lọt đến tai A La.
Nàng thường nghĩ, do Sở Nam bắt cóc công chúa Ninh quốc mới gây ra cuộc chiến tranh này hay là do Tử Ly muốn thực hiện tham vọng bá chủ thiên hạ mới xuất binh đánh Trần? Tử Ly thực sự không còn là tứ hoàng tử u sầu, chàng đã là hoàng đế, hoàng đế có những trọng trách riêng. A La lại thở dài, không ở địa vị của chàng, nàng không có quyền phán xét chàng đúng hay sai.
Một tháng trôi qua như vậy, đột nhiên có tin động trời truyền đến, quân Ninh đã công phá đô thành Trần quốc, Trần vương đầu hàng, Trần quốc diệt vong. Mọi người trong quán rượu bỗng chốc ồn ào hẳn lên. Một người hét to: “Ninh quốc dã tâm, sau khi diệt Trần tất sẽ tấn công Hạ. Nghe đồn Bình Nam vương thống soái quân Ninh tâm địa độc ác, thủ đoạn tàn bạo, giết người không run tay, sau khi chinh phạt đô thành Trần quốc, bất kỳ ai chống cự nhất loạt chém hết, Trần vương thất đáng thương chỉ có một mình vương tử Sở Nam trốn thoát, y đang treo hậu thưởng cho ai bắt được”.
A La kinh ngạc, à một tiếng, rồi vội cúi đầu, cảm giác đau buồn và bất lực dội lên. Chiến tranh luôn gắn với thảm cảnh giết chóc, còn bá nghiệp thây chất càng đầy đường. Nghĩ đến cảnh máu chảy thành sông mà lòng sợ hãi. Nàng chỉ là một cô gái nhỏ nhoi bình thường, giờ chỉ muốn bảo toàn tính mệnh. Nếu để những người ở đây biết nàng là vị hôn thê của Bình Nam vương, là công chúa Ninh quốc, e là chết thế nào không biết. Nàng nhớ Lưu Giác, mong chàng nhanh đến, nhưng lại sợ chàng đến, sợ nụ cười như nắng xuân của Tiểu Hạ Mạt đáng yêu sẽ vụt tắt khi đại quân của chàng tiến vào.
Đang giữa trưa, một tốp binh sĩ tràn vào quán trà, người cầm đầu nói to: “Quân Ninh sau khi diệt Trần sẽ tập trung binh lực tiến về tây, phía đông Ỷ Long thành hiện đã thuộc về Ninh quốc. Phụng mệnh thái tử, ta tuyên bố lập tức thực hiện giới nghiêm toàn thành! Các hộ gia đình nếu phát hiện có người khả nghi phải trình báo quan phủ, đề phòng gian tế!”. Nói xong bắt đầu kiểm tra thẻ bài tùy thân của từng người.






Nghe nói quân Ninh sắp đến, A La kinh ngạc. Lưu Giác đến rồi sao? Chàng sẽ xuất hiện ở vách núi biên giới? Ý nghĩ rộn trong đầu, nàng thầm ước giá có thể đến ngay vách núi đó đợi chàng. Nghe quan binh nói câu sau cùng lại căng thẳng, tay nắm chặt, đột nhiên chạm vào chiếc vòng ngà của Tiểu Hạ Mạt nàng mới nhè nhẹ thở phào, thong thả uống trà. Không lâu sau, hai quan binh tiến đến trước bàn nàng hỏi: “Công tử ngươi phủ nào, từ đâu đến, làm gì ở Ỷ Long thành?”
A La ngẩng đầu mỉm cười: “Ta từ Hắc Phong trang đến, ngưỡng mộ cảnh đẹp nơi đây nên lưu lại ít ngày”. Quan binh ngây người nhìn nụ cười của nàng, miệng lắp bắp: “Nhưng... nhưng có văn thư tín vật gì?”.
A La giơ tay, trên cổ tay thanh mảnh như ngọc có một chiếc vòng ngà lóng lánh, “Mã Hoa tiểu thư ở Hắc phong trang l


Disneyland 1972 Love the old s