Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Tới Là Anh

Duyên Tới Là Anh

Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341760

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1760 lượt.

n, cậu có thể suy nghĩ xem nên đến chỗ nào ăn cơm.”
“Được nha!” Thịnh Mạn Mạn hoan hô, lôi kéo Thôi Hà Miêu và Cố Hàm Ninh hỏi han: “Các cậu muốn ăn cái gì?”
Xa Hà Văn cắn môi dưới, khó chịu nhìn Triệu Thừa Dư và Mạnh Khởi Đức đều không để ý đi qua mình, chỉ cảm thấy trong lòng rất tủi thân, giống như muốn rơi lệ.
Cô cũng vì muốn tốt cho cậu ấy, tại sao cậu ấy lại không cảm kích? Ăn một bữa cơm với bạn gái, chẳng lẽ còn quan trọng hơn gặp mặt với lãnh đạo học viện sao?
Để anh tham gia đội bóng rổ, cô đã tốn không ít công sức, cũng bởi vì biết trong học viện đã sớm có lòng, chỉ cần lần này có thể đạt được vị trí top 2, sẽ có điểm cộng vào hệ số học bổng năm học.
Năm nhất đại học, Triệu Thừa Dư giành được học bổng hạng nhất, một phần là bởi vì anh đại diện cho trường đi thi đấu, người giống anh, không tham gia bất kỳ cái gì của học viện trường học tổ chức, chỉ có bài vở thì có tác dụng gì? Tổng hợp lại cho dù thành tích các kỳ thi chuyên ngành có đứng hạng nhất thì vẫn sẽ bị đẩy xuống dưới! Đối với việc đạt được học bổng hạng nhất, bảo nghiên (*), thực tập, tiến cử công tác sau này, đều không có ưu thế quá lớn.
(*) bảo nghiên: được trường học bảo lãnh cử đi học nghiên cứu sinh
Xa Hà Văn ngẩng đầu nhìn Cố Hàm Ninh đang cười dài nói chuyện với người bên cạnh, cô luôn có thể nhìn thấy cô ấy ở bên cạnh Triệu Thừa Dư, vẻ chuyên chú mà che chở, mỗi lần đều làm cô chua xót khôn nguôi.
Triệu Thừa Dư đối với cô ấy tốt như vậy, tại sao cô ấy không biết suy tính cho cậu? Mỗi ngày chỉ biết chiếm cứ thời gian ngoài giờ học của cậu, có biết bọn họ cũng sắp tốt nghiệp hay không? Bọn họ không thể vĩnh viễn núp ở bên trong tháp nhà trường đại học này! Con người không thể vĩnh viễn đều ngây thơ giống như đứa trẻ, trong trường đại học đơn thuần là đáng yêu, nhưng trong xã hội, đơn thuần sẽ biến thành ngu ngốc !
“Cố Hàm Ninh, sao cậu không khuyên nhủ Triệu Thừa Dư? Đêm hôm nay nói không chừng viện trưởng học viện cũng tới? Cậu có biết bao nhiêu người muốn lộ mặt trước mắt viện trưởng mà không được? Cơ hội khó có được như vậy, chẳng lẽ cậu liền trơ mắt nhìn Triệu Thừa Dư đánh mất sao?”
Khi Cố Hàm Ninh nghe tới tên mình cũng hơi ngạc nhiên, tuy rằng cô và vị Xa bí thư đối diện này thật ra không được tính là có quen biết, nhưng nếu như cô ấy có chú ý tới Triệu Thừa Dư, hỏi thăm tin tức về cô cũng là việc rất tự nhiên. Mỗi người đều sẽ vô cùng tò mò với người trong lòng của đối tượng mình thầm mến, muốn biết cuối cùng thì mình thua ở điểm nào, cũng sẽ có rất nhiều người sinh ra tâm lý không chịu thua: mình vốn không chỗ nào thua kém cô ta ! Tại sao phải là cô ta? Tại sao mình không được?
Cố Hàm Ninh không biết người con gái dịu dàng đối diện này có phải cũng so sánh, cũng đang suy nghĩ như vậy hay không, dù thế cô vẫn cảm thấy thật ra cũng không có gì. Trên đời này, tình yêu vốn không phải là vấn đề ai tốt hơn ai, mà chỉ là có thích hợp hay không, có rung động hay không.
Dù mình thật sự không so sánh được với cô ấy, vậy thì sao, chỉ cần ở trong mắt Triệu Thừa Dư, cô là duy nhất, như vậy trong cuộc đua tình yêu, cô là người thắng.
Cho nên Cố Hàm Ninh không bận tâm đến đôi mắt tròn như mang theo một tia căm thù đối diện đang nhìn chằm chằm mình, chỉ là tốt bụng cười cười.
“Tại sao cần khuyên? Nếu như anh ấy cảm thấy so với việc ăn với tôi thì việc dùng bữa với viện trưởng quan trọng hơn, anh ấy tự nhiên sẽ nói, bây giờ nếu anh ấy đã muốn ăn cơm cùng tôi, như vậy tại sao tôi nhất định phải ép anh ấy làm chuyện anh ấy không thích?”
“Có lẽ, anh ấy là sợ cậu tức giận, cho nên mới ép mình?” Xa Hà Văn gấp gáp đáp trả, không thừa nhận chỉ cần đề cập mấy vấn đề thích linh tinh, cô sẽ gặp thất bại.
“Đừng dùng giá trị quan của mình để đánh giá chuyện của người khác! Chẳng lẽ cậu hiểu suy nghĩ của Triệu Thừa Dư hơn tôi? Tôi hiểu rõ bạn trai mình, anh ấy luôn thích ở cùng một chỗ với tôi, lớp trưởng, viện trưởng hay hiệu trưởng gì đó, đều là phù phiếm, không bằng một ngón chân của tôi. Vì thế, cậu cũng không cần tốt bụng quá mức nữa, giữa tôi và anh ấy còn chưa đến lượt người khác xen vào..”
Cố Hàm Ninh nụ cười trên mặt không thay đổi, nhưng trong đôi mắt đã không còn ý cười, nhìn chằm chằm sắc mặt của Xa Hà Văn dần đổi, không khách khí chút nào nói.
“Tôi cũng chỉ là vì cậu ấy nên mới. . .” trong lòng Xa Hà Văn nghẹn lại, vừa tức giận buồn bã vừa không cam lòng.
“Cậu dựa vào cái gì mà nói muốn tốt cho anh ấy? Cậu là gì của anh ấy, có thể áp đặt cái mà cậu cho là tốt lên anh ấy? Anh ấy có ba mẹ, còn có bạn gái chính thức là tôi, chẳng lẽ chỉ có cậu là thật lòng muốn tốt cho anh ấy, mà những người còn lại là chúng tôi đều là làm liên lụy anh ấy? Cậu lấy tư cách gì mà nói những lời như thế?”
Cố Hàm Ninh cảm giác lửa giận trong lòng đang bốc lên ngùn ngụt, nụ cười lễ phép trên mặt tắt ngấm, lạnh lùng nhìn Xa Hà Văn.
“Không biết xấu hổ.” Thịnh Mạn Mạn đang đứng bên cạnh nhỏ giọng nói một câu, trợn mắt nhìn Xa Hà Văn một cái, hất mặt, lười phản ứng lại người như thế.
Thôi Hà Miêu cũng ca


Teya Salat