Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Tới Là Anh

Duyên Tới Là Anh

Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341721

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1721 lượt.

, cũng là quá cực khổ đi!
Ừm, huống chi, nghiêm túc thừa nhận, chưa tính đến kiếp trước, cô cũng không phải là không thầm mến qua người khác nha!
Ừ, đương nhiên, Lỗ Tĩnh Nhã đó là ngoại lệ! Nếu thực sự có người cố chấp muốn bước vào thế giới của cô cùng Triệu Thừa Dư, như vậy, cho dù chen vào được một đầu ngón tay, cô cũng sẽ không khách khí mà trực tiếp chặt xuống ném cho chó ăn!
Hừ hừ, đối phó địch nhân, chị đây chính là rất lãnh khốc vô tình !
Triệu Thừa Dư chọn bài rất nhanh, trực tiếp thêm ca khúc vào, đợi đến người phía trước hát xong, liền cầm microphone đứng lên, mắt cười nhìn Cố Hàm Ninh, chậm rãi mở miệng.
Giọng ca trầm lắng tràn đầy tình cảm vang lên, Cố Hàm Ninh mím môi cười, trong mắt hơi hơi ướt át, đáy lòng run rẩy, phảng phất những ca từ kia đều tiến vào trong lòng cô!
“Anh vẫn luôn ở phía sau em chờ đợi
Chờ có một ngày em quay đầu lại nhìn anh
Nụ cười của anh đều trao cho em
Hi vọng em vui vẻ
Khổ sở của em đều cho anh
Mọi thứ về em anh đều
Cất giữ thật tốt
Anh vẫn luôn ở phía sau chờ đợi em
Chờ một ngày em có thể cảm nhận được anh
Cho dù anh ở thế giới của em
Nhỏ bé giống như một hạt bụi
Anh cũng sẽ vẫn trao cho em tất cả ánh sáng và ấm áp nơi anh
. . .”
( Bài hát Anh Luôn Ở Đây _ Tô Hữu Bằng)
Hát xong một bài, tầm mắt Triệu Thừa Dư cũng không có rời khỏi Cố Hàm Ninh, người ngu ngốc cũng biết cậu hát cho ai nghe.
Chờ cậu hát xong, các bạn học bên cạnh liền bắt đầu ồn ào.
“Song ca! Song ca! Song ca!”
Lục Khải mở âm thanh lớn nhất, một bạn nữ bên cạnh lại đẩy cậu một cái, ánh mắt ý bảo một cô gái đã cầm microphone còn lại.
Trên màn hình hiển thị chính là đôi tình nhân hát song ca, một microphone vẫn ở trong tay Triệu Thừa Dư, nhưng cái còn lại lại không phải ở trong tay Cố Hàm Ninh.
“Ai nha, Thẩm Điềm, người ta là nhường Triệu Thừa Dư cùng Cố Hàm Ninh song ca, cậu xem náo nhiệt gì nha! Bài hát tiếp theo cậu lại hát a!” Lục Khải cười hướng về phía Thẩm Điềm đang cúi thấp đầu, người cứng đờ vẫn cố chấp cầm lấy Microphone không thả vẫy vẫy tay.
Cố Hàm Ninh khe khẽ mỉm cười, liếc mắt qua microphone trước mặt Thẩm Điềm, nhìn Triệu Thừa Dư nhíu mày cười một tiếng.
“Thôi, nhường Thẩm Điềm hát trước đi. Bọn mình hát sau.” Triệu Thừa Dư cười nói, đem microphone để ở trên bàn trà, trở lại ngồi bên cạnh Cố Hàm Ninh.
Một bên đã có bạn nam đứng lên, cầm lên microphone Triệu Thừa Dư để xuống.
“Là song ca nha! Bài này mình hát, Thẩm Điềm, mình và cậu cùng nhau hát đi?”
“Thật là dễ nghe!”
Triệu Thừa Dư vừa ngồi xuống, Cố Hàm Ninh liền dựa sát vào, hơn nửa trọng lượng tựa vào trên người Triệu Thừa Dư, dán vào lỗ tai cậu nhẹ giọng nói chuyện.
Triệu Thừa Dư nhịn xuống muốn sờ lỗ tai, cười lặng lẽ đưa tay vòng qua lưng Cố Hàm Ninh nhẹ nhàng ôm.
“Em còn muốn nghe bài gì? trở về từ từ mình hát cho cậu nghe?”
“Bài gì cũng được?” Cố Hàm Ninh cười nhíu mày.
“Ừ, không biết mình sẽ học.” Triệu Thừa Dư gật đầu đáp ứng, không chần chừ.



Trêu chọc
Âm nhạc đã vang lên, trên màn ảnh hiện lên lời bài hát, nữ sinh hát trước, nhưng Thẩm Điềm lại không hề động đậy, tóc dài đen nhánh, rối tung ở mặt sườn, che khuất vẻ mặt cô.
“Này, Thẩm Điềm, bài hát này cậu không hát sao?”
Cậu nam sinh cầm mic kia hiển nhiên có chút lúng túng, nhất thời đứng cũng không được, ngồi cũng không xong.
Mặt khác một nữ sinh lúc đầu ngồi ở bên cạnh Thẩm Điềm đi tới, lấy mic từ trên tay Thẩm Điềm, cười nói:
Cuối kỳ trước viết luận văn, Cố Hàm Ninh thực sự buồn bực thật lâu. Cô đã có thói quen đánh chữ , đổi dùng bút, đột nhiên liền có loại cảm giác suy nghĩ khô kiệt, một bài luận văn thật lâu cũng không xong.
Tuy nói nội quy quy định năm thứ nhất đại học không cho phép mang máy tính, nhưng trường học cũng không kiểm soát, ai biết được!
“Ừm, mình cũng quyết định mua một cái. Cái nhà cậu mua lúc nào?”
“Mình mua hồi lớp tám, tốc độ chậm không chịu được.”
“Vậy hay là mua một cái máy tính nữa đi, nếu không cầm đến trường cũng không dùng được lâu.”
“Cũng được! Cái máy đó cũng chiếm nhiều chỗ quá.”
Hiện tại đều chuyển sang dùng LCD rồi, thật ra Cố Hàm Ninh cũng không muốn mang máy vi tính cũ lên.
“Vậy thì, đều nhờ cậu vậy! Miêu Miêu cùng Mạn Mạn có khả năng cũng dự định mua, đến lúc đó liền nhờ cậu hết.”
“Được!” Triệu Thừa Dư cười gật đầu.
Hai người Triệu Thừa Dư cùng Cố Hàm Ninh chụm đầu, lặng lẽ nói chuyện.
Một ca khúc kết thúc, ca khúc sau lại tiếp diễn.
“Mình đi toilet.”
Cố Hàm Ninh nhẹ giọng nói với Triệu Thừa Dư, liền muốn đứng dậy.
Triệu Thừa Dư kéo tay cô, cười nói: “Cùng nhau đi.”
Triệu Thừa Dư dắt Cố Hàm Ninh đi ra ngoài, có mấy nam sinh phát ra thiện ý tiếng huýt gió, phần lớn mọi người chỉ là ngắm một chút.
Đi tới ngoài cửa, cánh cửa rất dày, thoáng chặn lại tiếng âm nhạc bên trong phòng riêng, Cố Hàm Ninh cảm thấy lỗ tai yên tĩnh rất nhiều, mắt thấy hành lang không ai, quay đầu giả mặt quỷ cười, đôi tay kéo má Triệu Thừa Dư, nhéo n


Insane