Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341739
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1739 lượt.
ời tiếc hoạt động tối nay cứ như vậy mà kết thúc trong u ám!
Cố Hàm Ninh vỗ vỗ vai Thịnh Mạn Mạn, hơi thở dài, dùng ánh mắt: bạn học Mạn Mạn, xin nén bi thương đi!
Cười ngây ngô
Cố Hàm Ninh mím môi cười yếu ớt, nhìn Thôi Hà Miêu, trên gương mặt trắng nõn mịn màng, ửng đỏ, trong mắt đều là tràn đầy vui vẻ, bộ dạng tươi cười nồng đậm ngọt ngào!
Như vậy rất tốt! Cố Hàm Ninh nghĩ.
Có lẽ bởi vì kiếp này, cô và Triệu Thừa Dư ở bên nhau, cho nên, cô và bạn cùng phòng đều gặp gỡ Mạnh Khởi Đức nhiềuhơn, giống như kiếp trước, cô ở bên Cao Thần, các cô gặp nhiều hơn là Trần Minh.
Kiếp này, Trần Minh vẫn đi theo Cao Thần, bởi vì như thế, cậu ta có thể thường xuyên nhìn thấy Bạch Vũ Hân.
Cố Hàm Ninh mím môi lén lút cười.
Đột nhiên cô rất nhớ rất nhớ bạn học Triệu của cô!
Thấy Miêu Miêu hơi ngượng ngùng nhắc tới “Khởi Đức” của cô nàng, thấy Miêu Miêu nhìn điện thoại di động mím môi tươi cười không thể che hết dáng vẻ hạnh phúc, thấy chuông điện thoại reo Miêu Miêu vội cầm lấy điện thoại di động chạy đến ban công nhẹ nhàng nói chuyện, cô, đột nhiên liền rất nhớ rất nhớ Triệu Thừa Dư!
Tuy rằng, thật ra cô đã không còn đơn thuần nữa, không còn ngây ngô nữa, nhưng phụ nữ mà, mặc kệ bao nhiêu tuổi, cũng muốn có người, thật tốt, yêu mình bằng cả trái tim, thuận theo mình, chiều theo mình!
Vui vẻ, đau lòng, tốt đẹp, xấu xí, đều có vòng tay ôm ấp, chờ đợi mình, không chê, không vứt bỏ!
Cố Hàm Ninh cười yếu ớt cầm điện thoại di động đi ngủ, thậm chí quên mất tắt máy!
Cho nên, ngày hôm sau, chờ đến khi cô tỉnh lại, nhìn điện thoại di động yên lặng, thiếu một ô vuông (hình báo có tin nhắn mới), giận đến trợn mắt lập tức tắt điện thoại!
Hừ! Hừ! Hừ!
Cố Hàm Ninh cảm thấy, chỉ có thể dùng một âm mũi để biểu đạt sự khinh bỉ và căm giận thật nhiều của mình!
Triệu Thừa Dư, giỏi lắm!
Ngay cả tin nhắn của tôi cũng dám không nhắn lại! Mấy ngày không gan, gan cũng to hơn rất nhiều?!
Lần này, nếu cậu không cầu xin tha thứ cho tốt, đừng hòng tôi sẽ bỏ qua cho cậu!
Cô Cố Hàm Ninh, tốt xấu gì, bề ngoài vẫn là một thiếu nữ xinh đẹp tươi trẻ đi? Lại vẫn thua kém mấy cái máy móc lạnh băng sao?!
Triệu Thừa Dư! Cả đời cậu cứ ôm máy vi tính sống đi!
Sáng sớm ánh mặt trời ấm áp chui qua rèm che đi vào, buổi sáng sớm thứ bảy có bao nhiêu tốt đẹp nha, tâm trạng Cố Hàm Ninh lại không được tốt đẹp như thế!
Thôi Hà Miêu đã không thấy bóng người, người đang yêu đương cuồng nhiệt nha, quả nhiên, ngay cả giấc ngủ cũng không cần!
Cho nên nói, tình yêu gì đó, bổ dưỡng nhất cho con gái!
Dáng vẻ không giống như cô, là một oán phụ bi ai bị ai đó quên đi!
Cố Hàm Ninh nghiêm mặt, cau mày, nhìn gương mặt quen thuộc trong gương ở toilet, nhìn trái nhìn phải một chút, thế nào cũng đều không vừa lòng!
Trừ làn da hơi trắng, còn lại cũng chả có gì hay để nói!
Khó trách, ngay cả một cái tin nhắn Triệu Thừa Dư cũng keo kệt không gửi lại!
Trong máy vi tính không phải là có rất nhiều loại gái đẹp đi!
Cố Hàm Ninh nặng nề than thở, soi gương nhìn người phờ phạc ủ rũ, xua xua tay.
Thôi, nghĩ ngợi lung tung cái gì đây?
Ai, cô cũng chỉ là bị Thôi Hà Miêu kích thích đến ghét rảnh rỗi oán cô đơn rồi.
Cố Hàm Ninh chán nản rửa mặt xong, cầm lấy thẻ ăn đi xuống lầu.
Đi ăn sáng trước vậy, tối hôm qua quyết định ăn cơm vào buổi trưa hôm nay, chờ ăn xong bữa sáng, cô đi thư viện đọc một lát, chờ Mạn Mạn và Bạch Vũ Hân rời giường, cũng gần đến giờ có thể đi ăn cơm trưa.
Thứ bảy, Mạn Mạn muốn ngủ nướng nên ngủ bù, đáng thương cô chỉ thể một mình đi đến thư viện đánh đuổi sự nhàm chán…
Cố Hàm Ninh chậm chạp đi xuống cầu thang, đang muốn đi ra ngoài, bước chân dừng lại một chút, quay đầu lại, nhìn về cái ghế ba người bằng gỗ ở đại sảnh phòng ngủ tầng năm.
Có người, đang lẳng lặng ngồi ở đó, dựa lưng vào ghế, nhắm mắt, dưới mắt có quầng thâm, cằm mọc lên mấy sợi râu ria xanh xanh, khiến cho cô vừa thấy trong mắt khẽ chua xót, trong lòng tràn đầy sự đau lòng và hối hận!
Cố Hàm Ninh không biết rốt cuộc cậu đã đợi bao lâu…
Cô chỉ biết là, Triệu Thừa Dư đã từng đề cập tới, có lúc bọn họ sẽ bận đến lúc rất khuya rất khuya, có thể không có cách nào luôn gọi điện cho cô, thậm chí ngay cả một tiếng chúc ngủ ngon cũng quên mất, cho nên muốn cô chăm sóc bản thân mình thật tốt, buổi tối nên đi ngủ sớm một chút…
Vậy cuối cùng cậu là bận đến mấy giờ đêm? Hay là nói đến mấy giờ sáng?
Trong lòng Cố Hàm Ninh có chút gì đó chặn lại, cổ họng cũng vậy, nhẹ nhàng đi tới, chầm chậm ngồi xuống, tuy rằng không muốn, nhưng vẫn vỗ nhẹ vai cậu.
“Thừ Dư, Thừa Dư! Dậy đi, đừng ở chỗ này ngủ! Trở về phòng ngủ đi!”
Triệu Thừa Dư đột nhiên mở mắt ra, trong phút chốc giống như có chút hốt hoảng, tầm mắt chuyển về phía Cố Hàm Ninh, trên mặt liền lộ ra nụ cười có chút mệt mỏi.
“Hàm Ninh…Thực xin lỗi, hình như mình ngủ thiếp đi mất.”
“Đồ ngốc! Đã mệt như vậy, tại sao không trở về ngủ cho tốt! Ở chỗ này làm sao ngủ ngon được!”