Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342355

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2355 lượt.

không gọi cô dậy mà nói chuyện với Phong Ấn một lát. Mọi hành động cử chỉ của Phong Ấn đều đậm chất quân nhân, trầm ổn, chững chạc, tự tin, trên người luôn toát ra ánh hào quang khiến cho Hướng Bắc Ninh cảm thấy vô cùng áp lực.
Hướng Bắc Ninh cảm thấy hơi hụt hẫng, hóa ra bản thân mình đã đoán đúng, Lôi Vận Trình muốn làm phi công là vì người đàn ông này.
Lúc Lôi Vận Trình tỉnh lại đã rất muộn, Phong Ấn kể chuyện Hướng Bắc Ninh đến thăm cho cô nghe: “Cậu ta là người xuất sắc nhất trong lớp học sinh mới bọn em phải không?”
Lôi Vận Trình gật đầu: “Về trình độ văn hóa, em với cậu ta tương đương nhau, nhưng về thể lực thì em luôn kém cậu ta. Chân cậu ta cứ như thể có gắn động cơ vậy, em có làm thế nào cũng không đuổi kịp được!”
Điệu bộ tức tối của cô rất đáng yêu, Phong Ấn đưa quả táo đã gọt xong cho cô: “Sức lực ở chân em mà sao với chân của con trai đương nhiên vẫn còn non kém hơn!”
- Em đã cố gắng luyện tập lắm rồi mà! – Lôi Vận Trình tức tối cắn một miếng táo.
Cơn sốt đã hạ nên người cũng tỉnh táo hơn hẳn, nói chuyện cũng có sức hơn, không còn phều phào như người ốm nữa. Phong Ấn đột nhiên cảm thấy Lôi Vận Trình tràn đầy sức sống tuyệt vời biết bao! Lần đầu tiên nhìn thấy cô ở thành phố C này, anh gần như không dám tin vào mắt mình nữa, cô gái nằm trên giường bệnh sao có thể là cô được? So với bộ dạng kiệt quệ thì bộ dạng cô lúc sốt li bì còn khiến anh khó chịu hơn nhiều.
- Đỗ Nghiên Thanh nói không sai, Phương Mặc Dương đúng là một kẻ biến thái chính hiệu, xu hướng ngược đãi học viên ngày càng nghiêm trọng, gần như ngày nào cũng bắt em chạy mười nghìn mét – Lôi Vận Trình hoa chân múa tay mắng chửi Phương Mặc Dương.
Phong Ấn lắng nghe rồi cùng cô phê phán Phuong Mặc Dương. Y tá trực ca đêm đến gõ cửa, nhắc nhở hai người họ về thời gian, Phong Ấn nhìn đồng hồ, đổ nước sôi vào trong cái cốc nhỏ của cô trên đầu giường rồi nói: “Em nghỉ ngơi đi, ngày mai anh lại vào với em!”
Lôi Vận Trình gật đầu, nhưng anh vừa quay đi cô đã đột nhiên kéo tay anh lại, Phong Ấn trêu cô: “Sao, còn bắt anh ở lại với em à?”
Cô cắn chặt môi, chậm rãi gật đầu.
Phong Ấn vốn tưởng cô nói đùa, nào ngờ lại thấy bộ dạng của cô rất nghiêm túc: “Em có biết em đang nói cái gì không hả? Buổi tối, em bảo anh ở lại?”
Lôi Vận Trình hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào đôi mắt anh: “Có được không?”
Phong Ấn nhìn cô chăm chú, nhếch môi vẻ đùa cợt: “Bảo anh ở lại mà không sợ anh ăn thịt em à?”
Tim Lôi Vận Trình đập thình thịch, tạm thời như ngừng hô hấp.

Cuối cùng Phong Ấn vẫn đi, Lôi Vận Trình nằm trên giường chán nản nghịch cái điện thoại mà anh cố ý để lại cho cô giải sầu. Chơi điện tử một lúc là thấy chán, cô bắt đầu lật giở nhật kí điện thoại của anh.
… Hạ
Khi nhìn thấy chữ này, trực giác của Lôi Vận Trình lập tức nghĩ đến Hạ Viêm Lương, cảm thấy các sợi thần kinh như căng ra. Người mang họ Hạ nhiều như vậy, sao cứ nhất định là cô ta?
Cô đặt điện thoại về chỗ cũ, đổi sang một tư thế thoải mái hơn để chuẩn bị ngủ, nhưng vì ban ngày ngủ nhiều quá nên giờ cô chẳng còn buồn ngủ chút nào Rèm cửa kéo một nửa, nằm trên giường cũng có thể nhìn thấy ánh trăng vằng vặc bên ngoài. Lôi Vận Trình cắn móng tay, suy nghĩ lại trở lại với nhật kí cuộc gọi của anh. Cuối cùng cô quyết định mở máy của anh lên xem lại một lần lượt. Điện thoại hiển thị cuộc điện thoại cuối cùng với người họ “Hạ” kia là vào trưa ngày hôm qua, chính là lúc anh đi mua cơm cho cô.
Cô do dự một chút rồi vào hòm thư tin nhắn của anh, kết quả khiến cô thất vọng, hòm thư tin nhắn trống rỗng, ngay cả một cái tin rác cũng không có. Tâm trạng tự nhiên cảm thấy khó chịu bởi một chữ “Hạ” gây ra. Lôi Vận Trình từ từ chìm vào giấc ngủ trong sự lo lắng và bức bối đó. Nửa đêm, nghe thấy tiếng cửa khe khẽ vang lên, cô còn tưởng là y tá trực ban nên không để ý. Mãi đến khi phát giác tiếng bước chân không những không đi xa mà tiến gần lại giường cô, cô mới cảm nhận có gì đó bất thường.
Cô còn chưa kịp xoay người thì đã bị một bàn tay bịt chặt mắt, một giọng đàn ông trầm trầm vang lên: “Cấm kêu la, tao đến cướp tiền, nếu mày không ngoan ngoãn, không biết chừng tao lại trở thanh kẻ cướp sắc đấy!”
Cô cố nhịn cười: “Nhưng mà tôi không có tiền!”
Người đàn ông dường như đang suy ngẫm, sau đó cúi xuống thì thầm vào tai cô: “Vậy thì chúng ta thương lượng, không có tiền thì cướp sắc nhé!”
Lôi Vận Trình bật cười ha hả, kéo tay anh xuống, vui mừng ngoảnh đầu lại nhìn anh vào: “Sao anh lại lẻn vào đây?”
- Nói nhỏ thôi! – Phong Ấn đặt ngón tay lên miệng cô ra hiệu im lặng: “Bệnh viện đâu phải là căn cứ địa quân sự, có gì khó đâu?”
Phong Ấn mang cho cô ít đồ ăn đêm, đỡ Lôi Vận trình ngồi dựa lưng vào thành giường, bỏ đũa ra đưa cho cô. Lôi Vận Trình không giơ tay đón lấy đôi đũa mà mím chặt môi nhìn anh.
Phong Ấn liền hỏi: “Mới có mấy ngày mà đã đâm ra lười biếng rồi à, tính khí tiểu thư lại quay lại rồi!”
- Người bị thương, bị bệnh cần được chăm sóc đặc biệt – Lôi Vận trình đắc chí nghiêng đầu, nhướn mày nói.
- Thưa nàng công


Disneyland 1972 Love the old s