Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342419

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2419 lượt.

lấy Lôi Vận Trình, không ngờ sức của cô lại khỏe như thế, chỉ chớp mắt đã đẩy được anh ra, vung tay giáng cho anh một bạt tai. Tiếng cái tát rất đanh vang lên trong thang máy. Lôi Vận Trình lảo đảo lùi vào góc thang máy, dựa vào đó rồi thở gấp, cố gắng đè nén tâm trạng rối bời của mình.
- Trình Trình... – một mùi máu tanh lan tỏa trong miệng Phong Ấn, anh ngoảnh đầu lại nhổ bọt rồi chăm chăm nhìn cô.
- Anh định nói gì? – Lôi Vận Trình cố gắng duy trì chút lí trí cuối cùng, hai tay bám chặt vào cái túi trên vai, các đốt ngón tay siết chặt đến trắng bệch ra: “Có phải định nói chuyện này không như em nhìn thấy đúng không? Hai người không hề quay lại với nhau, hoặc hai người không sống chung với nhau?”
Cô cảm thấy mặt mình lành lạnh, vội đưa tay lên gạt nhẹ, lòng bàn tay chợt ươn ướt.






Yêu Rồi Sao Có Thể Nói Rõ Ràng
Lôi Vận Trình chằm chằm nhìn Phong Ấn, giống như muốn nhìn thấu con người anh. Cô đang cố gắng kìm nén, ngay cả những đốt ngón tay cũng đang run lên, nước mắt lăn ra như mưa, bàn tay nhỏ luống cuống gạt đi nhưng càng lau đi nước mắt càng chảy ra nhiều hơn.
Cô không biết ban nãy mình đã dùng bao nhiêu sức mạnh, chỉ biết rằng bàn tay vừa tát anh đến lúc này vẫn còn tê dại.
Cầu thang máy dừng ở tầng một, cô lao ra như một mũi tên bắn, va phải những người đang ở ngoài cửa cầu thang máy. Phong Ấn đỡ người kia đứng dậy, vội vàng xin lỗi rồi đuổi theo cô, lúc anh ra đến bên ngoài thì Lôi Vận Trình đã khởi động xe và phóng đi mất. Phong Ấn chửi tục một câu rồi lái xe đuổi theo.
Đêm giao thừa, trên đường rất vắng xe cộ, Lôi Vận Trình nhìn thấy xe của anh đang đuổi sát phía sau qua gương chiếu hậu. Cô đột nhiên đạp ga hết cỡ, cảm nhận khoái cảm của tốc độ mang lại nhưng lại khiến Phong Ấn toát mồ hôi hột. Anh sợ cô xảy ra chuyện, Phong Ấn giảm tốc độ duy trì khoảng cách nhưng đến ngã rẽ tiếp theo, anh không thể không dừng lại. Trước mắt là bốn ngã rẽ giống hệt nhau khiến anh không thể phán đoán được là cô lái xe theo hướng nào.
Chu An Đạt làm ra vẻ đau xót, lấy tay ôm ngực: “Anh sẽ ghi nợ cho Phong Ấn! Lục Tự, cậu lôi cô ấy đi đi, dưới lầu không có người, hai người qua đó nói chuyện đi, ở đây để tôi dọn dẹp cho!”
Trong một gian phòng dưới lầu, Lôi Vận Trình nhốt mình lại. Lục Tự ở bên ngoài lặng lẽ hít thuốc, mặc dù không nghe thấy tiếng động gì nhưng anh biết cô đang khóc.
Chu An Đạt cầm điện thoại đưa cho Lục Tự: “Điện thoại của Trình Trình, ban nãy bị rơi ra, cậu liệu mà giải quyết!”
Trên màn hình nhấp nháy báo cuộc gọi của Phong Ấn. Lục Tự vốn định đưa điện thoại vào cho cô nhưng khoảnh khắc đặt tay lên tay nắm cửa, anh ta lại thay đổi chủ ý. Lục Tự chậm rãi rút tay lại, dựa lưng vào tường, mí mắt u ám. Lục Tự nhắm mắt lại rồi tháo pin ra.
- Anh Chu, anh có thuốc ở đây không?
- Thuốc giã rượu á?
- Không phải.
Lục Tự bình thản mở miệng, Chu An Đạt lập tức hiểu ra, liếc vào cửa phòng rồi nói: “Lục Tự, đừng có làm bậy!”
Lục Tự nhếch môi cười: “Nếu như không làm bậy thì làm sao có được cô ấy, tôi thực sự muốn thử!”
Trong phòng không có cửa sổ, tối đen như mực. Lục Tự xách chai rượu vào, vặn cái đèn nhỏ rồi ngồi xuống bên cạnh cô.
- Khóc đủ chưa? Phong Ấn làm gì mà khiến công chúa nhỏ mất vui thế?
- Cút đi! – Lôi Vận Trình thu mình trên ghế, lạnh lùng gào lên.
Lục Tự rót rượu ra mấy cái cốc, xoa xoa đầu cô: “Nếu thực sự em không còn chỗ nào để đi thì cứ đến nhà anh, nhà anh chỉ có mình anh thôi!”
- Cút!
- Tâm trạng khó chịu thì cứ nói với anh, có thể chọc ngoáy anh cũng được!
- Tôi không muốn nhìn thấy anh!
- Anh biết, nhưng hiện giờ em cần có người ở bên cạnh! – Lục Tự vuốt tóc cô, đột nhiên nhớ lại lúc cô để tóc dài, một cô gái lá ngọc cành vàng.
Lôi Vận Trình hất tay anh ta ra, nhìn anh ta bằng vẻ ghê tởm: “Cho dù tôi có cần người ở bên cạnh, người ấy cũng không phải là anh!”
Lục Tự hít một hơi thật sâu, chộp lấy hai vai cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mình: “Lôi Vận Trình, đủ rồi đấy! Ai cũng nói hai người không thể ở bên nhau, nhưng em cứ một mực đâm đầu vào ngõ cụt. Em không còn là ngốc nữa, mà là đê tiện! Chẳng qua chỉ là một thằng đàn ông thôi, một kẻ chỉ biết làm em tổn thương có đáng để em yêu không?”
- Có đáng được tôi yêu hay không không phải dùng tiêu chuẩn của anh để làm thước đo, anh không đê tiện chắc? Bám riết lấy tôi thì anh được cái gì nào?
Nhiều lúc đối mặt với Lục Tự, cô có cảm giác mình đang soi vào một tấm gương, cô không muốn nhìn thấy anh ta, giống như không muốn nhìn thấy chính bản thân mình.
Mặt khác của sự kiên trì chính là sự cố chấp.
Đây đúng là một vòng tròn luẩn quẩn, càng không có được thì càng khao khát có được. Cô nhìn vào mắt Lục Tự, khoảnh khắc ấy dường như cô có thể nhìn thấu rõ đáy lòng anh ta, nhìn thấy đằng sau cái vỏ bọc kiên cường của anh ta là một trái tim đã bị cô làm cho tan nát.
Đột nhiên chẳng còn chút sức lực nào nữa, nước mắt trào ra, ánh mắt bàng hoàng, bàn tay nhỏ chạm tay vào lông mày anh ta: