The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342224

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2224 lượt.

ái xe ra bến cảng. Anh ta lái xe rất nhanh, vẻ mặt u ám, hoàn toàn không cho cô có cơ hội nói cái gì.
Cô nhìn ra bên ngoài qua cửa kính, ngay cả một bóng người cũng không có: “Anh dẫn tôi ra đây làm gì? Tôi muốn về nhà!”
Lục Tự khẽ hé cửa kính xe, gió lạnh ập vào, anh ta khẽ nhắm mắt, dường như đang cố nhẫn nhịn điều gì.
- Lục Tự, tôi uống rượu rồi, giờ rất buồn ngủ, tôi muốn về đi ngủ! Có chuyện gì để hôm khác nói không được sao?
- Anh cũng uống rượu rồi!
- Vì thế chúng ta nên ai về nhà nấy nghỉ ngơi cho sớm!
Cô còn chưa nói xong đã thấy có một bóng đen bao trùm, ghế của cô đột nhiên ngả ra sau, một thân hình nhanh chóng áp sát lại phía cô.
Động tác của Lục Tự rất nhanh, hai tay đưa lên đè chặt hai vai cô xuống ghế, ánh mắt hừng hực nhìn cô: “Nếu cả hai ta đã cùng uống rượu, sao không cùng làm một vài chuyện bắt buộc phải chịu trách nhiệm chứ?”
Ánh mắt của Lục Tự như đang bùng lên ngọn lửa khao khát, một tay anh ta nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, đầu khẽ cuối xuống hôn lên trán cô, giọng nói trầm khàn như đang đè nén: “Ở bên anh nhé, Phong Ấn không yêu em đâu!”
Lôi Vận Trình muốn đẩy anh ta ra, nhưng thân hình Lục Tự như một bức tường, một khối đá khổng lồ, sức cô chỉ như sức một con kiến: “Lục Tự, đùa thì cũng phải có giới hạn chứ! Lục Tự, mau đứng dậy!”
- Đùa à? – bàn tay của Lục Tự bắt đầu chạm vào cơ thể cô qua lớp quần áo: “Anh theo đuổi em mấy năm trời, đợi em mấy năm trời, đây là trò đùa ư? Trong hơn ba năm em đi học, chỉ cần anh được nghỉ là lại đến thăm em, chỉ để nghe một câu của em “Sao anh lại đến đây?”, anh đang đùa ư?”
Lôi Vận Trình nghẹn họng, giữ chặt bàn tay đang vuốt ve cơ thể cô lại nhưng bị anh ta giữ chặt cánh tay.
- Anh biết em về rồi nhưng cứ cố kiềm chế không đi tìm em. Anh muốn biết anh có thể chịu đựng được đến đâu, kiềm chế được thêm một ngày chứng tỏ tình cảm của anh dành cho em có thể ít đi một chút, nhưng anh phát hiện ra anh đã nhầm.
Lục Tự đặt một nụ hôn lên giữa lông mày cô, dần trượt xuống chóp mũi cô, kề sát vào môi cô: “Phong Ấn không nên gọi điện cho anh ngày hôm nay, thằng đó không biết rằng cứ nghe thấy tên em là sức kiềm chế của anh mất sạch! Lôi Vận Trình em nói đi, anh đang đùa ư?”
Lôi Vận Trình không dám tùy tiện mở miệng, chỉ sợ anh ta sẽ nhân cơ hội hôn cô.
Lục Tự nhìn cô, một cô thiếu nữ như hoa như ngọc đã trở thành một người phụ nữ. Mỗi lần nhìn thấy cô là anh lại nhìn thấy sự thay đổi của cô, đó là sự trưởng thành vì một người đàn ông khác, đối với anh điều này thật tàn nhẫn. Anh hôn cô, nhưng chỉ chạm được vào không khí.
Lôi Vận Trình ngoảnh mặt tránh né nụ hôn của Lục Tự: “Ngay từ đầu tôi đã nói với anh rằng tôi với anh không thể nào có tình cảm gì khác, đừng phí thời gian và công sức ở tôi nữa, nhưng anh đâu có nghe!”






- Chẳng phải ngay từ đầu Phong Ấn cũng bảo em đừng có thích nó nữa hay sao? – Lục Tự bình tĩnh hỏi vặn cô, quay mặt cô lại: “Chúng ta là cùng một loại người, không dễ dàng bỏ cuộc!”
Lục Tự lại cuối đầu chạm vào môi cô, nhưng chỉ chạm một cái lại rời xa, cọ cọ vào mặt cô: “Lôi Vận Trình, em có biết lúc em chịu khổ chịu sở, tập luyện vất vả vì cậu ta thì cậu ta đang làm gì không? Cậu ta ở bên cạnh Hạ Viêm Lương!”
- Thế thì đã sao? – Lôi Vận Trình có vẻ bực bội, những lời Lục Tự nói như đang bóc trần cô, khiến cho cô cảm thấy vô cùng nhục nhã.
- Đừng có nói với anh rằng em tin tưởng giữa hai người họ là trong sạch, đàn ông không bao giờ để tâm đến chuyện lại quan hệ với bạn gái cũ đâu!
Lôi Vận Trình hít thở thật sâu, cố gắng không tưởng tượng đến cảnh tượng đó: “Cho dù vậy thì đó cũng là chuyện giữa tôi và anh ấy, không liên quan đến anh! Lục Tự, anh tránh xa tôi ra một chút, đừng động vào tôi!”
...
Trong xe bỗng chốc trở nên yên tĩnh, Lục Tự đột nhiên dừng tay, mắt nhìn chăm chăm vào người phụ nữ nằm bên dưới mình, chỉ mong có thể nuốt chửng cô vào bụng.
Bàn tay thô bạo siết chặt tay cô từ từ nới lỏng ra. Lôi Vận Trình nín thở rút tay ra, kéo lấy cái áo che đi cơ thể mình.
Cô nhìn Lục Tự bằng ánh mắt cảnh giác, dè chừng từng cử động của anh ta. Lục Tự đợi cô mặc xong quần áo chậm rãi đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc rối bời của cô: “Anh có thể không để tâm đến câu nói đó của em...”
Lôi Vận Trình khựng người, căm ghét gạt tay anh ta ra. Yết hầu Lục Tự lên xuống, nghiến chặt răng, bàn tay siết lại thành nắm đấm, hơi cúi xuống ôm cô vào lòng, gục đầu vào vai cô, hít một hơi thật sâu. Mùi hương nhàn nhạt trên người cô đi vào cơ thể anh ta, giống như liều thuốc độc, nhưng cũng giống một dòng nước mát nuôi dưỡng chồi non tình cảm anh ta dành cho cô.
Anh có thể không để tâm đến câu nói đó của em...
Nếu như anh không yêu em.
Lôi Dật Thành đang chuẩn bị tắm để đi ngủ thì cánh cửa phòng ngủ bị ai đó đá tung ra. Lôi Vận Trình hùng hùng hổ hổ chạy vào, lồng ngực phập phồng, đôi mắt đỏ hoe: “Anh, giúp em xử lí một người! Em đánh không lại hắn!”
Lôi Dật Thành nhướn mày: “Ai thế?”
- Lục Tự!