Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342242
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2242 lượt.
hư mấy năm nay cô từ bỏ, có lẽ anh sẽ mãi mãi bỏ lỡ ngày hôm nay. Như vậy đối với anh không chỉ là sự tiếc nuối mà còn là nỗi đau mà anh chưa từng nếm trải.
Lôi Vận Trình nép chặt vào lòng anh, dường như đây mới chính là nơi nghỉ ngơi duy nhất trên thế giới này của cô.
Tình yêu có thể khiến con người ta trưởng thành, Lôi Vận Trình trước kia chỉ một lòng đi theo bước chân của anh, nhưng hiện giờ cô đã có thể sánh vai đi bên anh. Cô đã tích lũy được đầy đủ “tài nguyên” trong quá trình yêu anh.
Một ngày mùa hè của mấy tháng sau, Lôi Vận Trình đã vượt qua cuộc sát hạch thể lực và phi hành với thành tích xuất sắc nhất trong tất cả các thành viên cùng khóa và trở thành một nữ phi công vẻ vang. Có lẽ ông trời bắt đầu thương cô nên cho cô và Hướng Bắc Ninh được phân vào đại đội hai, sư đoàn X của Phong Ấn. Sau một thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, cuối cùng cô cũng được đứng bên cạnh Phong Ấn với một thân phận hết sức vẻ vang.
Sư đoàn X không nằm ở thành phố C. Lôi Vận Trình xuống máy bay là ra địa điểm đã hẹn để chờ người của sư đoàn đến đón. Hôm nay trời nắng to, Lôi Vận Trình ngồi trên cái vali, ngẩng đầu nhìn những chiếc máy bay thỉnh thoảng lướt qua trên bầu trời, nhớ đến nỗi nhớ anh điên dại những ngày sau khi anh quay trở lại đơn vị, còn cả những ngày tập luyện gian khổ, cô vẫn yêu anh đến say mê, cũng ngày một yêu bộ quân phục và ngành phi hành.
Tiếng còi xe từ xa vọng lại, cô đứng dậy, nhìn thấy một chiếc xe Jeep quân dụng đang lái về phía mình, cuối cùng dừng lại ngay trước mặt cô.
Cô nhoẻn miệng cười, đôi mắt cười rực rỡ.
Phong Ấn từ trên xe bước xuống, đi ngược ánh mặt trời đến trước mặt cô, không nói không rằng ôm ghì lấy cô, mạnh đến nỗi cô thấy khó thở. Lôi Vận Trình ôm lấy cổ anh, cười hạnh phúc.
Phong Ấn siết chặt cô trong lòng, hoàn toàn quên mất thân phận của mình, nồng nàn hôn lên môi cô trong dòng người qua lại đông đúc.
- Anh đến đón em đây Trình Trình!
Cái Gai Trong Tim Cô
Chỉ huy Mục Phong là một người đàn ông trông có vẻ hiền lành. Anh vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy Lôi Vận Trình là một cô gái nhỏ nhắn và hoạt bát như vậy.
- Thế này mà gặp ở bên ngoài anh còn tưởng là thiên kim nhà nào cơ! Phong Ấn, cậu dẫn đồng chí nhỏ này đi làm quen với môi trường xung quanh đi nhé!
Mục Phong nói rồi ngoảnh sang nhìn Lôi Vận Trình: “Có gì khó khăn hoặc có yêu cầu gì cứ chủ động nói với cậu ta, đừng khách sáo!”.
Đợi Mục Phong đi rồi, Lôi Vận Trình mới thở phào nhẹ nhõm, Phong Ấn cười: “Có phải em cảm thấy con người của Mục đoàn trưởng rất tốt không?”
- Đừng đắc chí, ở đây đều là một lũ sói, ham mê những thứ mới mẻ! – Phong Ấn phải tiêm phòng cho cô trước, chỉ sợ cô lại lâng lâng vì vui sướng.
Lôi Vận Trính lườm anh: “Ánh mắt của họ nhìn em khiến em nhớ ánh mắt đầu tiên anh nhìn em vào ngày sinh nhật em tròn mười tám tuổi, chẳng khác gì một con sói đói đang nhìn con mồi, giống hệt như họ!”.
Phong Ấn bối rối: “Đàn ông mà, ai chẳng thế!”
- Hài, đau đầu nhỉ, hóa ra em lại đào hoa thế, nếu anh mà không đối xử tốt em thì… hài, đành phải “đất lành chim mới đậu” thôi!
Phong Ấn gật đầu tán đồng: “Ừ, ở đây tha hồ mà chọn đàn ông, nếu em để mắt đến ai cứ bảo anh, anh sẽ làm tham mưu cho em!”
Bốn chiếc máy bay tiêm kích lướt ngang qua bầu trời trên đầu họ, Lôi Vận Trình chỉ vào chiếc máy bay chủ lực trước mặt, nói: “Vậy thì anh ta đi!”
Phong Ấn nheo nheo mắt: “Chúng ta đi trước đã!”
Lôi Vận Trình thấy vẻ mặt anh là lạ liền chu môi: “Mới có vậy đã không vui rồi à? Đúng là không biết đùa!”
Mãi đến tối, lúc tham gia hoạt động của câu lạc bộ, Lôi Vận Trình mới biết phản ứng của Phong Ấn như vậy là bởi vì ai, Lục Tự và mấy người nữa cùng đi vào, vừa hay nhìn thấy Lôi Vận Trình.
Anh ta nhoẻn miệng cười, với tay lấy mấy cuốn sách trên giá rồi đi thẳng đến ngồi xuống đối diện cô, tay chống cằm nhìn cô: “Có bất ngờ khi gặp anh không Răng Thép?”
Cái cách xưng hô này khiến cho Lôi Vận Trình từ ngạc nhiên chuyển sang tức giận. Lục Tự cười: “Nói thế nào thì nói anh cũng là thượng cấp của em, thượng cấp hỏi chuyện em bắt buộc phải trả lời!”
- Tôi không biết nói gì với anh hết!
- Nếu hôm nay không phải bay thì không biết chừng người đi đón em sẽ là anh đấy, em thật là biết chọn ngày nhỉ! – Lục Tự tay giở sách nhưng mắt vẫn nhìn cô.
Lôi Vận Trình rất khó chịu trước cái nhìn của anh ta, ánh mắt ấy giống hệt như ánh mắt lần đầu tiên anh ta nhìn thấy cô, tràn đầy sự hứng thú và mong muốn chiếm đoạt. Lôi Vận Trình gập sách lại. Trước khi cô kịp đứng dậy, Lục Tự đã đưa hai ngón tay ra đè chặt cuốn sách của cô xuống bàn: “Anh vì em mà nghĩ đủ cách để được chuyển sang đây, nể mặt anh vất vả, đừng có nhìn anh như nhìn kẻ thù như vậy có được không?”
Lục Tự nhếch môi cười khẩy, lườm anh ta một cái rồi quay ngoắt người đi.
Cô gặp Phong Ấn ở bên ngoài câu lạc bộ, cô nhíu mày nói với anh: “Chẳng phải anh và Lục Tự không ở cùng một đội sao?”
Cô liền kể cho Phong Ấn nghe chuyện ban n