Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342243
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2243 lượt.
ãy. Phong Ấn cười như mếu, lắc đầu nói: “Nó trêu em đấy, nó đến đây là vì cấp trên có lệnh điều động, chỉ có thể nói bọn em đúng là có duyên!”
- Phong Ấn, anh đừng có làm em buồn nôn có được không? – Lôi Vận Trình cáu kỉnh nói.
- Có anh ở đây nó không dám làm gì em đâu, tin anh đi! – Phong Ấn nói đến đây liền chuyển ánh nhìn đi chỗ khác: “Chiếc máy bay mà em chỉ lúc chiều nay chính là máy bay của nó, nếu anh là tư lệnh quân khu, anh sẽ lập tức điều chuyển nó đi nơi khác!”
Lôi Vận Trình nhìn anh như phát hiện một lục địa mới, Phong Ấn chột dạ xoa xoa mặt: “Sao lại nhìn anh như thế?”
Lôi Vận Trình từ từ nhoẻn miệng cười, nụ cười đầy tinh quái: “Phong Ấn, anh thật sexy!”
Phong Ấn lừ mắt, gõ đầu cô: “Láo toét!”
Lôi Vận Trình xoa xoa đầu: “Thế tại sao anh không nói cho em biết anh ta ở đây?”
- Anh không nói thì chẳng phải em cũng biết rồi đấy sao?
- Anh không thích nói chuyện với em về thằng đó, anh chỉ mong em không quen biết nó thôi!
Lôi Vận Trình nhướn mày, Phong Ấn nhoẻn miệng cười, búng mũi cô: “Nghiêm túc chút đi!”
- Đau chết đi được! – cô lấy tay bịt mũi ca thán, Phong Ấn đang định mở miệng nói gì thì nhìn thấy Lục Tự ở cửa.
- Đại đội trưởng đang nói chuyện gì với đồng chí nhỏ thế? – Lục Tự khoanh tay trước ngực, mặt vênh váo.
Phong Ấn mỉm cười thản nhiên: “Muốn nghe không? Mời gia nhập!”
Nghe cái gì? Nghe hai người nói chuyện yêu đương thế nào á? Lục Tự cười khẩy: “Tao chẳng có hứng thú nghe bọn mày nói chuyện yêu đương, nhưng tao đến để nhắc mày nên chú ý cử chỉ của mình một chút!”
Lục Tự nói rồi liền quay người đi vào, nụ cười trên mặt Phong Ấn khiến anh ta cảm thấy như cái gai trong mắt.
Vũ khí lớn nhất của người đàn ông này không phải là tình cảm của Lôi Vận Trình mà là sự hiện diện của anh ta trong cuộc sống của cô từ nhỏ cho đến giờ. Cho dù trong khoảng thời gian đó có sáu năm hai người họ xa cách, nhưng thứ tình cảm đã âm thầm nảy nở trong cô từ khi còn nhỏ, anh ta chẳng thể nào vượt qua. Phong Ấn là tình đầu và cũng là mối tình sâu đậm nhất của cô, bất cứ thứ gì cũng không thể làm cô thay đổi.
Những ngày sống ở đây, cuộc sống rất đơn điệu, nhưng Lôi Vận Trình lại cảm thấy rất thoải mái, học được rất nhiều điều bổ ích. Sau một thời gian thực tập, Lôi Vận Trình được chuyển đến đội bay của Phong Ấn.
Trời còn chưa sáng nhưng Lôi Vận Trình đã không ngủ được nữa. Cô ép mình cứ nằm trên giường cho đến giờ mới dậy thay quần áo, cầm mũ bảo hiểm và lên xe, đi ra sân bay chuẩn bị.
Phong Ấn chăm chú nhìn cô: “Lần đầu tiên bay một mình có căng thẳng không?”
Lôi Vận Trình thành thật gật đầu: “Có hơi!”
- Bình thường bay thế nào thì hôm nay cứ bay như thế!”
Phong Ấn đáng mắt ra hiệu cho cô đi ra đằng sau máy bay, ngoảnh đầu nhìn xung quanh. Lôi Vận Trình cũng ngạc nhiên nhìn quanh theo anh: “Anh đang nhìn gì thế? Ưm…”
Cô vừa ngoảnh đầu lại đã thấy môi mình ấm nóng, mắt mở to vì ngạc nhiên.
Phong Ấn hôn chụt một cái lên môi cô rồi rời ra thật nhanh, vẻ mặt tỉnh bơ như không hề xảy ra chuyện gì: “Cổ vũ cho em đấy, đừng có làm anh thất vọng! Lên máy bay đi!”
Lôi Vận Trình nhoẻn miệng cười: “Tuân lệnh!”
Mặt trời còn chưa nhô lên, phía chân trời nhuộm màu đỏ rực. Lôi Vận Trình thu ánh mắt lại, hít một hơi thật sâu, khẽ chạm tay vào bờ môi, trên đó vẫn còn hơi ấm của anh. Đó không chỉ là một nụ hôn, đó còn là hơi ấm đối với cô.
Lôi Vận Trình đem theo tâm trạng này trở lại bên cạnh máy bay của mình. Các cơ vụ sân bay đã xếp hàng chờ đợi, kĩ sư cơ Kỉ Dị khẽ mỉm cười rồi đứng nghiêm chào cô.
Lôi Vận Trình giơ tay chào đáp lễ.
Kỉ Dị cất tiếng, giọng nói to khiến cô giật mình: “Đồng chí cơ trưởng, máy bay đã chuẩn bị xong, mời đồng chí tiếp nhận!”
- Tiếp nhận máy bay!
- Vâng!
Các cơ vụ sân bay nhanh chóng bê thang đến, Lôi Vận Trình đội mũ bảo hiểm vào rồi leo lên khoang máy bay. Kỉ Dị cũng lên theo, đứng ở trên cầu thang kiểm tra lần cuối cùng: “Cháu là nữ phi công đầu tiên của đội chúng ta đấy, bọn chú và đại đội trưởng đều tin tưởng cháu!”
Lôi Vận Trình hơi đỏ mặt, cứ cảm thấy những lời Kỉ Dị nói có hàm ý, không phải chú ấy đã nhìn thấy gì rồi chứ?
- Tôi không nhìn thấy gì đâu thưa đồng chí phi hành viên, chuẩn bị cất cánh thôi! – Kỉ Dị mỉm cười với cô rồi xuống cầu thang.
Nắp máy bay vừa đóng lại, Lôi Vận Trình mím chặt môi, cài mũ bảo hiểm vào: “706 đã chuẩn bị xong, đề nghị đẩy ra đường bay!”
Chỉ huy nói qua đài: “Cho phép”
Chiếc máy bay của Lôi Vận Trình từ từ vượt qua khu đợi lệnh trên đường bay số một, xếp bên cạnh máy bay của cô là máy bay của Phong Ấn.
Giọng nói của tham mưu khí tượng truyền đến: “Gió thổi hướng nam, hơi chếch sang phía tây, tốc độ nhỏ hơn một mét trên giây, trời trong xanh, không phận X có chút mây, báo cáo hết!”
Rada tham mưu phát thông báo: “Các trạm rada mặt đất thông báo, hành lang phi hành đã được kiểm soát hàng không, không phận thoáng, báo cáo hết!”
- 705/706 chuẩn bị hoàn tất, đề nghị cho cất cánh!
Tiếng chỉ huy trên đài: “Hai máy bay dàn đội hình chiến đấu cùng cấ