Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341687
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1687 lượt.
qua anh trai bị tai nạn, giờ vẫn còn hôn mê…”
Không đợi Cố Thành Tây nói hết câu, Triệu Tử Mặc đã điên cuồng chạy ra khỏi phòng triển lãm tranh.
Bắc Dã Thanh Vũ nhanh tay nhanh mắt, vội vàng kéo cô lại: “Tử Mặc, có chuyện gì thế?”
Triệu Tử Mặc chỉ hoảng loạn đáp lại một câu: “Mẹ, mau lái xe đưa con tới bệnh viện!”
Quả đúng như người nào đó đã suy đoán, Triệu Tử Mặc nhất định sẽ trốn anh.
Ngày hôm sau khi Cố Thành Ca gọi điện tới, Triệu Tử Mặc ngó lơ cái màn hình đang nhấp nháy liên hồi, mặc kệ nó réo vang inh ỏi khắp nhà, vẫn nhất quyết không thèm nghe máy; anh nhắn tin đến hỏi, cô cũng chỉ hừ mũi mấy cái, tuyệt đối không nhắn lại.
Mấy ngày trôi qua, người nào đó vô cùng biết điều, không quấy rầy cô nữa. Cơ mà lúc này Triệu Tử Mặc nhìn thấy chiếc điện thoại vẫn đang im lìm kia thì cảm thấy cực kỳ khó chịu, lại buột miệng hừ hừ mấy tiếng.
Không chỉ có thế, Triệu Tử Mặc lại còn ra “thánh lệnh”, cấm mấy đứa bạn cùng phòng ký túc, tuyệt đối không được nhắc đến cực phẩm, Cố Thành Tây ban đầu còn định nói với cô chuyện gì đó, nhưng hết lần này đến lượt khác nhìn thấy vẻ mặt đầy “quyền lực” của cô, cô nàng muốn nói rồi lại thôi.
Còn Khương Khương, cô nàng cũng biết chính vì mấy câu của mình lúc nói về Thi Tiểu Phì mới dẫn tới hậu họa ngày hôm nay, cho nên vô cùng sáng suốt không nói thêm một câu nào.
Về phần Thi Tiểu Phì, cô nàng này dạo gần đây ít khi ló mặt ở ký túc xá, cũng chỉ bởi mẹ Chu Đại vừa mất vì tai nạn giao thông, cho nên cô nàng này cực kỳ ngoan ngoãn, suốt ngày chạy đôn chạy đáo gánh vác bổn phận “vợ hiền dâu thảo”.
Có đôi lúc Triệu Tử Mặc cũng tự cảm thấy quái lạ, chuyện đâu có gì mà cô phải làm ầm lên như thế chứ? Người nào đó có ý đồ một chút thì đã sao? Nhưng mà càng nghĩ lại càng thấy tức, lần đầu tiên đến nhà anh, hai đứa vẫn chưa hề xác định quan hệ rõ ràng gì, vậy mà động cơ của anh đã không chính đáng rồi, lại còn mưu đồ bất chính, chẳng phải Đăng Đồ Tử (*) thì là gì!
(*) Thuyết kể rằng: Ngày xưa có một người tên là Đăng Đồ Tử, hắn bẩm báo Sở Vương rằng Tống Ngọc là một mỹ nam, rất biết ăn nói, nhưng bản tính háo sắc, nên đừng bao giờ để hắn đến hậu cung. Nghe như thế, Tống Ngọc liền xin Sở Vương công tâm suy xét, xem anh ta với Đăng Đồ Tử ai háo sắc hơn. Tống Ngọc nói: “Mỹ nữ trong thiên hạ không đâu sánh bằng nước Sở. Mỹ nữ nước Sở không đâu sánh bằng quê hương thần. Mỹ nữ quê hương thần không đâu sánh bằng người đẹp cạnh nhà thần Đông Lân. Cô hàng xóm xinh đẹp này nếu cao thêm một phân thì quá cao, nếu bớt đi một phân thì quá thấp; nếu thoa thêm ít phấn thì quá trắng, thoa thêm ít son thì quá đỏ. Lông mày thì cong mượt, làn da thì trắng như tuyết, eo thon, răng trắng. Ngay cả một tuyệt thế giai nhân như vậy quan tâm đến thần suốt ba năm mà thần vẫn chưa xao lòng, thì không lẽ thần là người háo sắc? Ngược lại, Đăng Đồ Tử có người vợ xấu xí, đầu tóc rối bù, lỗ tai dị tật, hàm răng lởm chởm, môi trề, bước đi hụt trước thiếu sau, lại thêm lưng gù, người đầy mụn ghẻ. Đăng Đồ Tử thế mà lại thích cô ta, có liền 5 mụn con. Hoàng thượng thấy không, chỉ cần là phụ nữ thì Đăng Đồ Tử thích ngay, vì thế hắn ta háo sắc hơn thần”.
Miệng lưỡi của Tống Ngọc phi phàm như vậy đã làm cho Sở Vương đúng sai lẫn lộn, phán Đăng Đồ Tử là kẻ háo sắc. Từ đó, Đăng Đồ Tử phải mang tiếng xấu muôn đời, đời sau thường nhắc đến ba chữ “Đăng Đồ Tử” để chỉ những phường háo sắc.
Hơn nữa, chẳng lẽ anh còn không biết cô đang giận anh sao? Cô không nghe máy, cũng chẳng trả lời tin nhắn của anh, vậy mà anh cứ để thế, chẳng có chút kiên trì bền bỉ nào cả, cũng không thèm xuất hiện trước mặt cô chút mảy may!
Cho nên, Triệu Tử Mặc khí thế bừng bừng, tiếp tục tức giận!
Đến khoảng nửa tháng sau, vào một buổi tối ngày thứ sáu, cô bỗng nhận được một tin nhắn thế này:
<< Bảo bối, ngày mai là sinh nhật em, em muốn anh tặng quà gì nào? Hôn em. >>
Này này này! Từ lúc nào mà anh lại trở nên vô lại như thế hả!!!
Thế là, bạn Triệu Tử Mặc nhà ta thuận tay nhắn lại một cái tin siêu dài.
Lúc bấy giờ, bạn cực phẩm Cố Thành Ca của chúng ta đang ở KTV, nhìn Hà Tất Tranh và Tề Lỗi thi nhau rống suốt mấy tiếng đồng hồ, vừa nhận được tin nhắn, mở ra liếc mắt một cái, anh liền bật cười.
<< Anh là đồ sắc lang đồ sắc lang đồ sắc lang đồ sắc lang đồ sắc lang đồ sắc lang đồ sắc lang đồ sắc lang đồ sắc lang đồ sắc lang đồ sắc lang đồ sắc lang đồ sắc lang… >>
(A.T: ớn, gõ xong cái đống “đồ sắc lang” này mình cũng muốn biến thành đồ sắc lang luôn quá = =)
Một hàng chữ dài thườn thượt trải khắp màn hình di động.
Haiz, đúng là không nghi ngờ gì nữa, anh đã giẫm lên cái đuôi của cô rồi.
Anh khoan khoái tựa lưng vào ghế salon, từ từ đánh chữ, nhắn lại cho cô một tin nhắn cũng siêu dài.
Triệu Tử Mặc vừa mở tin nhắn ra, đã điên cuồng hộc máu mà tử trận, tứ chi co quắp, toàn thân run lên bần bật không thôi.
<< Ừ, anh là sắc lang là sắc lang là sắc lang là sắc lang là sắc lang là sắc lang là sắc lang là sắc lang là sắc lang là sắc lang là sắc lang là sắc lang là sắc lang là sắc lang… >>