XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341684

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1684 lượt.

r>Cũng một hàng chữ dài, trải dàn hết màn hình điện thoại.
Trời ơi, từ lúc nào mà anh đã tu luyện cho da mặt mình trở nên dày đến thế này!
Triệu Tử Mặc buồn bực ném điện thoại sang một bên, hai tay giơ lên, điên cuồng cào vào không khí.
Lúc này trong phòng ký túc chỉ có mỗi cô và Cố Thành Tây, cô nàng Thành Tây này vừa lén lút sờ soạng điện thoại của A Mặc cô, vừa đưa mắt liếc ngang ngó dọc, cười đến mím chi.
Há há, anh trai bị A Mặc nhúng chàm rồi, càng ngày càng đáng yêu ra!
Triệu Tử Mặc một thân “Ưng trảo quyền” (*), trong chớp mắt đã cướp lại được cái điện thoại, hùng hùng hổ hổ dí tắt luôn nguồn.
(*) Ưng trảo quyền: Đây là môn quyền thuật của Bắc Thiếu Lâm mà kỹ pháp chủ yếu là các động tác vồ, chụp, khóa, bẻ, điểm, đâm …. =)))))
Cố Thành Tây gọi với theo: “A Mặc à…”
Triệu Tử Mặc lập tức bịt chặt tai lại: “Đừng có nhắc tới người đó nữa!”
Cố Thành Tây giả vờ tỏ ra đáng thương: “A Mặc, có phải là ta muốn nói về chuyện của anh ấy đâu, ta có tâm sự mà, hơn nữa còn là tâm sự rất sâu xa ấy, thật lòng muốn nói chuyện với mi mà.”
“Mi có tâm sự?”
“Chính xác.”
“Vậy nói thử coi, ta nghe.” Triệu Tử Mặc xích lại gần bức tường bên cạnh, chừa ra một nửa chiếc giường: “Nằm xuống đây.”
Hai người nằm song song nhau, cùng đặt lưng xuống giường.
Cố Thành Tây lúc bấy giờ mới nói: “A Mặc, mi có từng nghe anh trai ta nói…”
“Cố Thành Tây!” Triệu Tử Mặc nghiến răng, không chút lưu tình chặt phăng: “Mi vừa nhắc đến anh ấy!”
Cố Thành Tây thở dài: “Được rồi, vậy bây giờ ta nói, ta muốn nhờ mi giúp một việc.”
Triệu Tử Mặc: “Sao hôm nay lại vòng vo tam quốc thế hả? Muốn nhờ ta giúp gì thì cứ nói thẳng.”
Cố Thành Tây: “…”
Bực mình rồi nhá, lúc nãy người ta nói thẳng toẹt ra đấy thì lại không cho, đã thế còn không chút thương xót gì mà cắt ngang câu nói của người ta!
Yên lặng một lát, cuối cùng cô mới khẽ lên tiếng: “A Mặc, ta chưa bao giờ nhắc đến chuyện gia đình ta trước mặt mi đúng không? Bây giờ ta nói cho mi biết cũng không sao. Ba ta tên là Cố Bách Niên, phó tổng giám đốc tập đoàn Thâm Khang, mẹ ta tên Phó Khinh Chước, là nữ cảnh sát chống tội phạm ma túy nổi danh tại đất Phong Thành này, đồng thời còn là Thanh Trạc của ‘Song Thanh giới hội họa’.”
Triệu Tử Mặc gật đầu: “Ta biết mẹ mi.”
Cố Thành Tây tỏ ra hơi ngạc nhiên, nhưng rất nhanh dường như đã hiểu.
“Là anh trai ta nói cho mi biết à? Ừ, thế là anh ấy đã coi mi như người nhà rồi. Vậy ta cũng nói thẳng, trong nhà ta có một mâu thuẫn rất lớn.”
Cố Thành Tây ngẩng đầu nhìn tấm ván gỗ phía bên trên, chậm rãi nói: “Trước đây, ba ta không thích anh trai, ta đoán hình như là do ba nghi ngờ mẹ không chung thủy với ông, hai người họ thậm chí đã từng vì anh trai mà cãi nhau thậm tệ, mà từ nhỏ anh trai đã ở với bà ngoại, thời gian đó còn nhiều hơn cả lúc anh ấy ở nhà. Sau này mẹ gặp phải chuyện không may, ba lại không chịu thuê luật sư bào chữa cho mẹ, còn nói anh trai không phải là con ruột của ông, rồi đuổi anh trai ra khỏi cổng nhà họ Cố. Nhưng mà bây giờ, ba thật sự đã tỉnh ngộ rồi, ba rất hối hận về hành động lúc đó của mình, chỉ muốn gặp lại anh trai một lần thôi.”
Triệu Tử Mặc nín thở lắng nghe.
Khó trách hôm đó anh lại có phản ứng dữ dội như vậy, từ lúc mới chỉ là một đứa trẻ mà đã bị ba nghi ngờ mình không phải con trai ruột của ông, nghi ngờ mẹ không chung thủy, rồi lại phải chứng kiến sự tuyệt tình tàn nhẫn của ông đối với bà…
Cố Thành Tây lại tiếp: “Ta cũng rất hận ba ta, nhưng cho dù có hận cách mấy, ba vẫn mãi là ba của ta, bây giờ ông bị ung thư gan, đã là giai đoạn cuối… Cho nên, ta muốn nhờ mi đi khuyên anh trai một lần thử xem sao, lời của mi nhất định anh ấy sẽ nghe.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Muốn cô chạy đi tìm cái đồ sắc lang kia sao?? Nhưng mà, Tây Tây…
Triệu Tử Mặc: “Được rồi, lần sau gặp anh ấy ta sẽ thử dốc sức một lần xem sao.”
.
.
Rạng sáng ngày hôm sau, Triệu Tử Mặc quyết định về nhà, vì chủ nhật này là sinh nhật cô, đồng thời cũng là sinh nhật mẹ – Bắc Dã Thanh Vũ.
Vừa bước chân vào cửa, bạn A Mặc nhà ta đã bị mẹ kéo ra ngoài không chút thương tiếc: “Mặc Mặc, con về đúng lúc lắm, đi nào, cùng mẹ đến phòng triển lãm tranh.”
“Đến đó làm gì? Mẹ, con còn chưa ăn điểm tâm mà!”
Bắc Dã Thanh Vũ vẫn nhất mực kéo tay cô: “Trên đường ăn cũng được. Ngày mai mẹ muốn tổ chức một cuộc triển lãm tranh nhỏ coi như là mừng sinh nhật, hôm nay đến đó ngó qua chút xem thế nào.”
Phòng triển lãm tranh mà Bắc Dã Thanh Vũ nhắc tới tọa lạc bên một con đường dành cho người đi bộ, là một phòng triển lãm nho nhỏ được xây dựng dành riêng cho các vị danh họa nổi tiếng trong thành phố. Bắc Dã Thanh Vũ từ trước đến nay cũng đã tổ chức khá nhiều buổi triển lãm tranh, Triệu Tử Mặc cũng chỉ thỉnh thoảng mới đi xem, còn riêng ở phòng triển lãm này thì cô mới chỉ đặt chân đến một lần duy nhất vào năm năm trước.
Đối với sự bố trí của phòng triển lãm tranh, Bắc Dã Thanh Vũ tỏ ra rất hài lòng, có vẻ như mọi thứ đều hoàn hảo. Nếu như triển lãm tranh lần này chẳng phải do bà muốn đích thân tổ