Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341686

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1686 lượt.

hai mắt một mũi một miệng, phía bên dưới, một cánh chân của anh ta bị treo lên cao, cũng quấn đầy băng gạc.
Mà lúc này, bạn Khương Khương của chúng ta cũng đang túc trực một bên.
Đợi hai vị cảnh sát trong phòng đi khỏi, Triệu Tử Mặc mới mở miệng hỏi: “Chuyện là thế nào vậy?”
“Xe đâm vào vòng bảo hộ,” Cố Thành Ca đơn giản đáp, chần chừ một lát, anh mới ngập ngừng nói thêm: “Có người cố ý gây cản trở trên đường.”
“Anh đắc tội với ai rồi à?”
Cố Thành Ca đưa mắt liếc nhìn về phía Tề Lỗi đang nằm bên kia, thản nhiên đáp: “Làm nghề luật sư này, ắt hẳn khó tránh khỏi tình huống ngoài ý muốn xảy ra.”
Triệu Tử Mặc dĩ nhiên là hiểu, làm luật sư tức là đưa lại ích lợi cho người này, đồng thời lại “lấy mất” lợi ích của người kia, nếu như người ta vì muốn bảo vệ cho lợi ích của bản thân mình mà không từ bất cứ thủ đoạn nào, thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Tề Lỗi nằm ở phía bên kia cũng khó nhọc mở miệng: “Đều tại tôi cứ nhất nhất đòi lái xe, nếu là lão Cố lái thì chắc hẳn đã tránh được rồi.”
Khương Khương ngồi bên cạnh lập tức trợn trừng mắt nhìn anh ta: “Còn không biết xấu hổ mà nói nữa hả, vừa cầm vào tay lái cái là đụng xe liền, xe nhà A Mặc bị anh gây tai nạn hai lần rồi đấy.”
Triệu Tử Mặc: “…”
Hắc tuyến vạn trượng, sao tự nhiên lại gọi là ‘xe nhà A Mặc’ chứ = =
Vừa nhắc đến vụ hai lần đâm xe này, Hà Tất Tranh liền tỏ ra cực kỳ vui sướng, cả hai lần anh ta đều không có việc phải đi cùng, cho nên mới tránh được hai kiếp nạn lận, thế là không chút lưu tình liền nhảy vào trêu chọc hai vị luật sư đen đủi xui xẻo vẫn đang bị băng bó trắng xóa kia: “Lão Cố à, cậu cũng khoa trương quá rồi đó, cả hai lần rõ ràng cậu đều bị thương không nặng, vậy mà lần nào cũng ngất xỉu ngay tại chỗ, chẳng oai phong gì cả.”
Cố Thành Ca vẫn thản nhiên như không tiếp nhận sự trêu chọc của Hà Tất Tranh, rồi anh nhàn nhạt quét mắt một lượt về phía Tề Lỗi, từ tốn đáp: “Mỗi lần bị tai nạn, anh ấy đều chảy máu rất nhiều.”
Dừng lại một chút, anh bổ sung thêm: “Tôi sợ máu.”
Ặc ặc, đàn ông con trai gì mà, lớn tướng thế rồi vẫn còn sợ máu!
Thế là vẻ cười nhạo vô cùng đáng khinh của Hà Tất Tranh, lại càng tỏ ra phô trương hơn nữa.
Triệu Tử Mặc liếc nhìn người đang nằm trên giường, vẻ mặt bình tĩnh thản nhiên, nhưng đôi ngươi lại sâu không thấy đáy, cô bất mãn chen vào, tiện chân đạp Hà Tất Tranh một cước: “Cười cái gì mà cười! Anh ấy sợ máu thì sao hả!”
Một người từng hai lần phải tận mắt chứng kiến cả khung trời nhuộm đẫm máu tanh như anh, bây giờ không mắc bệnh sợ máu mới là lạ!
Hà Tất Tranh cố tình la oai oái: “Này này này, bây giờ đã bảo vệ cậu ta thế kia rồi, sau này muốn trêu chọc không được, bắt nạt lại càng không, trời ơi, nhân sinh sẽ mất đi bao niềm vui thú đây!”
Anh ta vừa dứt lời, mấy người ngồi trong phòng liền bò ra cười ha hả không thôi.
Triệu Tử Mặc giơ chân định đạp anh ta phát nữa, nhưng Hà Tất Tranh nhanh chân lẹ mắt đã trốn thoát kịp thời. Bất chợt, cả căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh dị thường, tất thảy mọi người đều đổ dồn mắt về phía cánh cửa…
Một người phụ nữ tuy đã bước đến tuổi trung niên, nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp tươi trẻ của một đại mỹ nữ, đang thản nhiên đứng trước cửa, mắt nhìn vào trong phòng bệnh, vẻ mặt như đang thưởng thức kịch hay.
Nhận ra sự tồn tại của mình rốt cục cũng đã được người ta để ý thấy, Bắc Dã Thanh Vũ liền nhoẻn miệng cười, rực rỡ mà không mất đi vẻ phong tình, điệu bộ vô cùng tự nhiên.
Triệu Tử Mặc vừa quay đầu lại đã nhìn thấy mẹ, lập tức đứng phắt dậy: “Mẹ!”
Toi đời rồi, vừa nãy vì lo cho cực phẩm quá mà không chút do dự gì liền vứt mẹ lại phía sau, đúng là điển hình cho kiểu người trọng sắc khinh mẹ, bây giờ chẳng lẽ, cô phải giới thiệu cực phẩm với mẹ dưới hoàn cảnh này sao…
Đau đầu quá đi mất!
Nhưng chỉ phút sau, Triệu Tử Mặc đã lập tức bước tới nắm lấy cánh tay Bắc Dã Thanh Vũ: “Các đồng chí, giới thiệu với mọi người, vị này là người mẹ khuynh quốc khuynh thành khuynh sơn khuynh thủy khuynh vân khuynh vụ (*) thân yêu của em.”
(*) Cả cái đống khuynh đó có nghĩa là: nghiêng nước nghiêng thành, nghiêng núi nghiêng nước, nghiêng mây nghiêng sương , nhưng 2 chữ ‘quốc’ và ‘thủy’ đều là ‘nước’ (mặc dù cái đầu là ‘nước’ trong ‘quốc gia’), cho nên vì sợ bị lặp, bạn đành phải để nguyên câu Hán Việt.
Bắc Dã Thanh Vũ cũng chẳng tỏ ra mình là trưởng bối gì, chỉ thân thiện cười: “Chào các cháu, các cháu có thể gọi dì là dì Thanh.”
Bà vừa dứt lời, Triệu Tử Mặc đã lập tức giới thiệu hết một lượt mấy người trong phòng, nhưng dường như mấy người kia đều bị vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Bắc Dã Thanh Vũ làm cho hồn điên bát đảo, ánh mắt cũng sáng hơn bình thường đến tận mấy lần, thế là tất thảy đều chào hỏi lịch sự lễ phép hơn hẳn thường ngày, tựa hồ như cảm thấy sợ hãi điều gì.
Người cuối cùng Triệu Tử Mặc giới thiệu, là Cố Thành Ca.
Cố Thành Ca lúc này đã sớm bước xuống khỏi giường bệnh, cho dù bộ dạng anh bây giờ có chút chật vật, nhưng cũng khó mà che giấu cái khí chất thanh nhã, vân đạm phong khinh vốn có của a