Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341678
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.
một mạng người, không thể bảo lãnh.”
Cố Thành Ca trầm ngâm: “Vậy Hạ cảnh quan, có thể cho phép tôi nói vài lời với bị cáo không?”
Hạ cảnh quan gật đầu: “Ông ta hiện đang ở trong phòng làm việc của cục trưởng Tô.”
Cố Thành Ca gõ cửa bước vào, chừng khoảng 20 phút sau đã thấy anh ra, anh liếc nhìn về phía Lương Kính: “Ba em có chuyện muốn nói với em.”
Thế là, giải quyết hết mọi chuyền tại đồn cảnh sát cũng tốn một khoảng thời gian kha khá, đến lúc đi ăn cơm tối, vốn dĩ phải mang cậu nhóc Lương Kính theo cùng, nhưng cậu bé thông minh lanh lợi này lại rất thức thời mà bảo, không muốn quấy rầy hai vị hưởng thụ thế giới riêng đâu, rồi nhanh như chớp nhảy xe bus đi về.
Cơm nước xong xuôi thì đã là mười giờ đêm, Cố Thành Ca đưa Triệu Tử Mặc trở về trường, dọc đường đi anh luôn tỏ ra trầm mặc, tựa hồ như đang suy nghĩ điều gì quan trọng lắm, còn Triệu Tử Mặc thì cả ngày đi đó đi đây, chạy nhảy khắp nơi, cho nên đã mệt mỏi rã rời, cũng không buồn mở miệng.
Xe dừng lại ở cổng Tây, hai người cùng xuống xe, đi bộ về tận khu ký túc xá của cô.
Lúc nhìn thấy trước mắt đã là khu Mẫu Đơn, Triệu Tử Mặc dừng cước bộ, quay sang nhìn anh: “Được rồi, đến đây thôi.”
Cố Thành Ca gật đầu, nhưng mãi vẫn chưa thấy anh quay người bước đi.
Triệu Tử Mặc: “Anh về nhé, đi đường nhớ cẩn thận.”
Cố Thành Ca: “Anh nhìn em lên lầu.”
Này, không cần phải chăm sóc người ta kỹ càng cẩn thận thế đâu, em sẽ bị anh làm cho cảm động chết mất!
Triệu Tử Mặc cúi đầu hé môi cười, bỗng nhiên cô nhích lại gần anh, kiễng chân lên, khẽ liếm vào môi anh.
“Ngủ ngon.”
Trời đêm yên tĩnh lạ thường, đột nhiên từ phía xa xa, truyền đến một giọng nữ cao vút: “Thi Tiểu Phì, bây giờ mi vẫn còn đang ở chỗ Chu Đại à? Ta nói cho mà biết, đồ siêu siêu siêu ngốc nhà mi mau về đây cho ta, ta hỏi mi, mi và Chu Đại mới quen nhau được bao lâu? Động vật giống đực hẹn mi về nhà, tất thảy đều là động cơ không trong sáng đấy, mi có biết không hả??”
Vốn còn đang định quay người bước lên lầu, đột nhiên nghe được những lời này, Triệu Tử Mặc liền đứng sững lại.
Động vật giống đực hẹn mi về nhà, tất thảy đều là động cơ không trong sáng đấy…
Cái này là…
Cô nhìn về phía Cố Thành Ca, không kịp suy nghĩ gì mà bật thốt lên: “Cực phẩm, anh hai lần đưa em về nhà anh, có phải cũng có âm mưu gì không hả?”
Cố Thành Ca: “…”
Sao lại đem anh biến thành một kẻ đáng khinh bỉ như thế chứ = =
Nhưng mà. Dĩ nhiên không phải không nghĩ đến, chỉ là anh nhận ra, thời cơ vẫn chưa tới mà thôi.
Lúc nãy xảy ra nhiều chuyện như vậy, Lương Tích Côn bị tạm giam, còn Giang Chức Mộng lại vì tai nạn mà bỏ mình…
“Ừ.” Cố Thành Ca vô cùng thản nhiên đáp lại một tiếng, “Nhưng không phải âm mưu, mà là dương mưu.”
Triệu Tử Mặc: “???”
Cố Thành Ca đột nhiên tiến lại gần cô, anh cúi đầu xuống sát, mặt đối mặt, mắt đối mắt, trong đôi ngươi lóe ra những tia sáng dị thường: “Thật ra thì… lần đầu tiên đưa em về nhà ăn lẩu, anh đã muốn đem em… ăn sạch sẽ rồi.”
Khoảng cách giữa cô và anh lúc này đang là rất nhỏ, khiến cho hơi thở vừa ấm áp vừa nam tính của anh như phả lên mặt cô, khiến cho Triệu Tử Mặc phải hốt hoảng trợn trừng mắt, đột nhiên…
“Cố Thành Ca! Anh là đồ, là đồ…”
Cô đẩy vội anh ra, nhanh như chớp xoay người bỏ chạy.
Cố Thành Ca, anh là đồ sắc lang! Đồ sắc lang! Đồ sắc lang!
Lên đến nơi, Triệu Tử Mặc chạm mặt ngay phải Khương Khương vừa nói chuyện điện thoại xong với Thi Tiểu Phì, Khương Khương nhìn thấy cô thì vung vẩy chiếc điện thoại trong tay: “A Mặc mi về rồi hả, ta đang muốn gọi điện thoại cho mi đây, không thể đêm hôm khuya khoắt mà không về phòng ngủ được…”
Triệu Tử Mặc đưa tay lên che mặt lại: “Khương Khương, bây giờ ta không thể nói chuyện với mi được!”
.
Nhìn theo dáng vẻ bỏ chạy đầy chật vật của cô, Cố Thành Ca không nhịn được, liền đưa tay lên sờ sờ mũi.
Anh biết ngay mà, thể nào cũng dọa cho cô bỏ chạy mất dép.
Hơn nữa, có vẻ như trốn biệt luôn mươi ngày nửa tháng.
Nhưng mà. Trốn cũng tốt.
Anh thật sự không muốn cô phải dính vào vụ án Lương Tích Côn và “lưới độc Phong Thành”(*) này một chút nào…
(*) Cái này là mạng lưới buôn ma túy “nổi tiếng” của Phong Thành đới.
Anh là đồ sắc lang!
Quả đúng như người nào đó đã suy đoán, Triệu Tử Mặc nhất định sẽ trốn anh.
Ngày hôm sau khi Cố Thành Ca gọi điện tới, Triệu Tử Mặc ngó lơ cái màn hình đang nhấp nháy liên hồi, mặc kệ nó réo vang inh ỏi khắp nhà, vẫn nhất quyết không thèm nghe máy; anh nhắn tin đến hỏi, cô cũng chỉ hừ mũi mấy cái, tuyệt đối không nhắn lại.
Mấy ngày trôi qua, người nào đó vô cùng biết điều, không quấy rầy cô nữa. Cơ mà lúc này Triệu Tử Mặc nhìn thấy chiếc điện thoại vẫn đang im lìm kia thì cảm thấy cực kỳ khó chịu, lại buột miệng hừ hừ mấy tiếng.
Không chỉ có thế, Triệu Tử Mặc lại còn ra “thánh lệnh”, cấm mấy đứa bạn cùng phòng ký túc, tuyệt đối không được nhắc đến cực phẩm, Cố Thành Tây ban đầu còn định nói với cô chuyện gì đó, nhưng hết lần này đ