Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341685

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1685 lượt.

nh, mà cái khí chất này của anh, cũng rất dễ dàng khiến cho người ta không thể nào dời mắt đi nổi.
Triệu Tử Mặc nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay anh, nói: “Mẹ, anh ấy là Cố Thành Ca.”
Giọng nói của cô rõ ràng là trịnh trọng hơn rất nhiều so với lúc giới thiệu những người kia, còn thấp thoáng đâu đây một vẻ cẩn thận và ngượng ngùng, tựa hồ như cô đang hy vọng mẹ sẽ tỏ ra vui mừng vậy.
Mặc dù trong đầu Cố Thành Ca từng có suy nghĩ rằng, muốn gặp người mẹ “lấy giết cá làm thú vui” của cô xem sao, nhưng tuyệt đối không ngờ được rằng, cơ sự lại diễn ra dưới tình huống chật vật như thế này, tuy rằng anh đã rèn luyện được sự bình tĩnh thản nhiên trước mọi hoàn cảnh, nhưng lúc này cũng không tránh khỏi thấp thỏm không yên.
Hơn nữa, anh tựa hồ có cảm giác, mình đã từng gặp người phụ nữ này ở đâu rồi thì phải.
Dĩ nhiên ngoài mặt anh vẫn tỏ ra rất mực trấn tĩnh, lễ phép, đúng mực đáp: “Dì Thanh.”
Bắc Dã Thanh Vũ nhìn chằm chằm vào anh, nụ cười ban nãy bà dành cho những người khác, lúc này đã biến mất không còn tăm hơi.
Cố Thành Ca?
Đúng là nó.
Là đứa trẻ ba tuổi ngày xưa…
Phải cảm thán một câu rằng, nhân duyên trên thế gian này, đúng là tuyệt vời không thể tả.
Hàng lông mày của Bắc Dã Thanh Vũ khẽ nhướn lên, khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành đanh lại, giọng nói cao vút mà sắc nhọn lạnh lùng: “Thì ra cậu chính là tên khốn đó!”
Lời vừa dứt, tất thảy mọi người đang có mặt trong phòng đều nhất loạt há hốc, hít một ngụm khí lạnh, vô cùng sợ hãi mà cảm thán rằng: người mẹ khuynh quốc khuynh thành khuynh sơn khuynh thủy khuynh vân khuynh vụ thân yêu của Triệu đại mỹ nữ đúng là quá cường hãn!
Cố Thành Ca, đại cực phẩm, mây trôi trên cả mây trôi, mà lại là tên khốn??
Sắc mặt Triệu Tử Mặc cũng thay đổi trong chớp mắt, không biết tại sao tự nhiên mẹ lại tỏ thái độ như thế này nữa.
Không phải là thấy anh bị thương, nên mới cho rằng anh là tên du côn ngoài đường rảnh rỗi không có việc gì làm mới đi gây tai nạn đấy chứ?
Nghĩ vậy, trong lòng cô không khỏi cảm thấy lo lắng bất an.
Cố Thành Ca tâm cũng hơi động, nhưng rất nhanh sau anh đã có phản ứng, thản nhiên nghênh tiếp ánh mắt lạnh lùng sắc bén của Bắc Dã Thanh Vũ, vô cùng thành khẩn nhận lỗi: “Dì Thanh, thật xin lỗi, hôm nay là cháu đã khiến A Mặc phải lo lắng như thế, sau này tuyệt đối sẽ không tái diễn nữa.”
Vốn dĩ anh không muốn nói chuyện anh bị thương cho A Mặc biết, dù sao cũng chẳng phải là thương tích nặng nề gì, tĩnh dưỡng vài ngày là có thể xuất viện rồi, nhưng ở đây lại có một số người không biết dụng ý của anh, ví như Thành Tây.
Thực ra, anh cũng không nghĩ rằng, A Mặc lại lo lắng cho anh đến vậy.
Sắc mặt của Bắc Dã Thanh Vũ có vẻ như đã hơi nguôi nguôi, nhưng vẫn nghiêm nghị nói: “Mặc Mặc, theo mẹ ra ngoài.”
Triệu Tử Mặc đứng bất động tại chỗ, mặc dù sợ hãi, nhưng vẫn kiên định lắc đầu: “Mẹ, con phải ở lại đây với anh ấy.”
Vẻ mặt Bắc Dã Thanh Vũ vẫn rất mực nghiêm túc: “Con thật sự không ra ngoài hả?”
Triệu Tử Mặc tiếp tục kiên định lắc đầu.
Ra ngoài rồi cô sẽ không vào đây được nữa, thể nào cũng bị mẹ trói lại vác về cho coi.
Bắc Dã Thanh Vũ: “Vậy mai con có về không?”
Triệu Tử Mặc vẫn không nói lời nào. Cô phải ở lại với anh, cô muốn ở lại với anh!
Bắc Dã Thanh Vũ không do dự bồi thêm: “Mẹ vì con mà tự đứng ra tổ chức triển lãm tranh, vì con mà đích thân tổ chức sinh nhật!”
Triệu Tử Mặc đã có chút dao động: “Mẹ à…”
Nhưng thật sự, cô vẫn muốn ở lại cùng anh…
Bắc Dã Thanh Vũ không nói thêm nữa, quay người tiến ra cửa.
Triệu Tử Mặc nước mắt vòng quanh, vừa muốn đi theo mẹ, vừa không nỡ bỏ lại người đang đứng bên cạnh cô.
Cố Thành Ca đưa tay lên khẽ vỗ nhẹ vai cô: “A Mặc, em về với mẹ đi, đừng làm bà tức giận nữa. Anh không sao mà, đến chiều là có thể xuất viện rồi.”
Thế là, cuối cùng Triệu Tử Mặc cũng đuổi theo ra ngoài, nhưng cô chạy xuyên qua dãy hành lang dài ngun ngút, vẫn chỉ thấy những cô y tá vội vã lướt qua.
“Con chịu ra rồi à!” Hóa ra Bắc Dã Thanh Vũ vẫn chưa đi, bà đang ngồi nghỉ trên hàng ghế ở cuối dãy hành lang .
Nhìn thấy cô, bà thản nhiên đứng dậy.
Triệu Tử Mặc chạy vội tới, nhào vào lòng bà làm nũng: “Mẹ, con xin lỗi, nhưng con thích anh ấy, thật sự rất thích!”








Gặp mặt cha mẹ?
Bắc Dã Thanh Vũ hỏi lại với vẻ lạnh nhạt: “Nó có biết gia thế của con không?”
Triệu Tử Mặc tức tối ngẩng đầu: “Mẹ, anh ấy không phải là loại người như thế, huống hồ gì anh ấy vốn không biết…”
Cô chỉ nói được có thế, rồi bỗng nghẹn lại vì bắt gặp nét cười trên khuôn mặt mẹ, cô dám đảm bảo, mẹ cô chỉ cười như thế mỗi lần bày ra những trò đùa dai mà thôi.
Thế là, Triệu Tử Mặc chỉ còn biết há hốc mồm mà cảm thán: “Mẹ, mẹ đúng là chẳng hiền lành tốt bụng gì cả!”
Mắt thấy trò đùa của mình coi như đã thành công, Bắc Dã Thanh Vũ nở một nụ cười vô cùng đắc ý: “Mặc Mặc, chọn tốt lắm, nhóc đó quả là một thằng bé thông minh, ngày mai con nhớ dẫn nó cùng đi xem triển lãm tranh đấy.”


Lamborghini Huracán LP 610-4 t