Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341740

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1740 lượt.

ỉnh thoảng lại đưa những chiếc móc áo cho cô, sau khi phơi xong đâu vào đó rồi, anh liền cầm một chiếc khăn bông đã thấm ướt nước lau mồ hôi cho cô.
“A Mặc.”
Im lặng, lại tiếp tục im lặng… nhưng gương mặt anh đã đỏ bừng cả lên rồi…
Tiểu yêu tinh này… không ngờ tiểu yêu tinh này lại dám giễu cợt anh!
Triệu Tử Mặc nhanh nhẹn đẩy anh vào phòng khách: “Anh đã chính thức cầu hôn em đâu, em còn phải thận trọng cân nhắc nữa cơ mà…”
Cô mím miệng cười gian, thật ra là vào sinh nhật cô năm ngoái, cô đã cử hành lễ đính hôn với Cố Thành Ca, mà dựa theo phong tục tập quán của thành phố Anh Phong thì, sau khi hai người đính hôn, có thể danh chính ngôn thuận sống chung với nhau, mà trước đó anh đã mua sẵn một căn hộ ở khu chung cư cao cấp để làm “sào huyệt bàn chuyện yêu đương” của hai người rồi, có điều…
Đêm hôm đó là lễ đính hôn, sau bữa tiệc, Triệu Tử Mặc bị mẹ già đại nhân thân yêu kéo ra ban công, chui vào một góc khá là kín đáo.
Sau khi hai mẹ con đã trò chuyện bàn bạc một số vấn đề bí mật riêng tư đâu vào đó rồi, Bắc Dã Thanh Vũ mới trịnh trọng nói: “A Mặc, thật lòng mà nói, mẹ cảm thấy rất yên tâm về nhóc Thành Ca, nhưng, mẹ vẫn mong con có thể đồng ý với mẹ hai điều.”
Lúc ở nhà, ba là người rất nghiêm khắc với cô, còn mẹ thì lại luôn tỏ ra bao che dung túng, thế nên khi mẹ cô nói chuyện một cách trịnh trọng nghiêm túc thế này, Triệu Tử Mặc ngay lập tức thu lại nụ cười vẫn đang ngự trên khuôn mặt mình từ nãy đến giờ.
“Mẹ nói đi.” Cô kéo kéo cánh tay mẹ, rồi rướn người dựa vào đó.
Bắc Dã Thanh Vũ đáp lời: “Thứ nhất, chuyện kết hôn chỉ được phép diễn ra sau khi con tốt nghiệp đại học. Ngoài ra, mẹ cũng không muốn con quá bận tâm đến những chuyện… lặt vặt trong gia đình. Nói gì thì nói, việc học vẫn là quan trọng nhất.”
Triệu Tử Mặc im lặng một chút, lát sau cô khẽ gật đầu, mặc dù cô thật sự yêu Cố Thành Ca, nhưng chính cô cũng không muốn lúc còn đang đi học mà lại đã trở thành gái có chồng.
Bắc Dã Thanh Vũ tiếp tục nói: “Thứ hai, sau tối hôm nay, nếu không ở lại trường thì con có thể ở chung với nó, nhưng mẹ có câu này, một khi chưa có giấy chứng nhận kết hôn, hai đứa tuyệt – đối – không – được – lên – giường!”
Triệu Tử Mặc vẫn chăm chú nghe.
Từ hồi cô còn học năm thứ nhất, khi cô thông báo với mẹ chuyện yêu đương của mình, mẹ cô đã nhìn vấn đề này bằng một con mắt cực kỳ nghiêm túc, còn Triệu Tử Mặc, tuy bề ngoài cô tỏ ra cười cười, không quan tâm lắm đến lời dặn dò của mẹ, nhưng vẫn luôn nhất mực giữ thân trong sạch, cô quen Cố Thành Ca mấy năm rồi, việc thân mật nhất mà hai người từng làm cũng chỉ là hôn nhau, chỉ có điều… ừm, kịch liệt hơn những đôi bình thường mà thôi.
Triệu Tử Mặc nghe mẹ nói xong, liền gật đầu đồng ý. Thành Ca vẫn luôn rất mực yêu thương cô, tôn trọng cô, chưa bao giờ đi quá giới hạn, anh chấp nhận chờ đợi, đợi đến khi cô chính thức trở thành vợ anh.
Nhưng nói gì thì nói, cô vẫn rất ngạc nhiên, thậm chí còn thấy khó hiểu: “Mẹ à, đằng nào thì Thành Ca cũng là chồng con thôi, sớm hay muộn thì có gì khác nhau đâu?”
“Mẹ đồng ý là chuyện đó không có gì khác nhau, nhưng mà…” Bắc Dã Thanh Vũ trầm ngâm một thoáng, rồi lại nghiêm túc nói: “Điều thứ nhất trong gia huấn của gia tộc Bắc Dã: cấm con cháu quan hệ trước hôn nhân. Trong người con chảy dòng máu của họ Bắc Dã, con vẫn phải tuân thủ gia quy.”
Triệu Tử Mặc không nhịn được, âm thầm nuốt nước miếng.
Dòng dõi Bắc Dã là gia tộc lớn thuộc vào loại rất có tiếng tăm và bề dày lịch sử, mỗi lần về nhà ngoại, Triệu Tử Mặc đều cảm thấy bầu không khí hết sức nặng nề, nhưng cô lại chưa bao giờ được biết về những giáo huấn của dòng họ: “Sao gia tộc Bắc Dã lại có quy định biến th… à không, quy định kỳ lạ vậy hả mẹ?”
Bắc Dã Thanh Vũ phũ phàng đáp lại ngay: “Cụ thể thế nào thì mẹ cũng không rõ.”
Rồi bà bổ sung thêm: “Dù sao thì ngày trước bà ngoại cũng đã dặn dò kỹ mẹ và dì con, tuy xã hội ngày đó đã khá là tiến bộ, con người cởi mở hơn nhiều, nhưng thân con gái thì trước giờ vẫn vậy, giữ mình trong sạch thì luôn có điểm lợi của nó.”
Bắc Dã Thanh Vũ càng nói, nghe lại càng thấm thía: “Tử Mặc, không phải cứ hai người nào yêu nhau cũng có thể có được kết cục tốt đẹp như con và Thành Ca, không thể vì nhất thời, vì muốn thỏa mãn dục vọng bùng phát mà đánh mất bản thân. Gia tộc Bắc Dã cho tới tận bây giờ vẫn còn giữ lại gia huấn này, mẹ cho rằng không phải là không có lý, xã hội ngày nay, ngày càng có nhiều cô gái coi trinh tiết như một thứ gì đó rất mỏng manh. Sở dĩ mẹ mong con có thể hứa với mẹ, thứ nhất là vì mẹ sợ sự đời biến đổi khó lường, thứ hai là mẹ muốn, tương lai sau này con có thể làm một tấm gương tốt cho con gái của con. Tuy bây giờ mà nhắc đến chuyện này thì vẫn còn quá sớm, nhưng, một khi đã mang trong mình dòng máu của gia tộc Bắc Dã, thì đều phải đem quan niệm, giáo huấn này truyền lại cho đời sau…”
Vì những lời dặn dò ấy của mẹ, mà sau lễ đính hôn, Triệu Tử Mặc vẫn ở lại ký túc xá trong trường, không đến sống tại căn hộ của hai người họ như ý định ban đầu nữa. Điều khiến cô phải


Duck hunt