Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341747

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1747 lượt.

hường, bà hét thảm một tiếng, té rầm xuống thảm cỏ, vừa ra sức trườn về phía sau, vừa hoảng sợ gào khóc: “Đừng tới đây, chị đừng tới đây, Tiêu Tiêu, chị hai, không phải em hại chị đâu, chị đừng có lại gần đây!”
Tiêu Tiêu?
Đó chẳng phải là… tên của mẹ ruột Cố Thành Ca sao!
“Tiêu tam tiểu thư!” Triệu Tử Mặc luống cuống tay chân bước lại gần bà.
Tiêu Nhược vội vã đứng dậy núp sau lưng Triệu Tử Mặc, khuôn mặt vặn vẹo vì sợ hãi nay đã lóe lên những tia điên cuồng, bà bật cười ha ha, nụ cười thê lương khó tả: “Tiêu Tiêu, chị đáng lắm, rất đáng!” Nói rồi, bà lại rít gào: “Khinh Chước vô tội, Khinh Chước hoàn toàn vô tội! Cô ấy bị oan!”
Cho dù là người trấn định bình tĩnh như Cố Thành Ca, cũng bị hai cái tên Tiêu Tiêu, Phó Khinh Chước và những lời đó của Tiêu Tiêu làm cho giật mình, còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe “Ầm” một tiếng, Tiêu Nhược đã ngã vào mặt hồ.






Chân tướng.
Kỳ nghỉ hè vừa đến, Triệu Tử Mặc đã bắt đầu giống với một kẻ đi làm thực thụ, ngày nào cũng phải chạy đến đài truyền hình trung tâm mệt bở hơi tai, tuy rằng công việc của cô vẫn chỉ như một chân chạy vặt bình thường, nhưng điều đó cũng có thể khiến cho cô vui quên trời quên đất rồi.
Vốn dĩ Triệu Tử Mặc chẳng bao giờ thể hiện ra mình là đại mỹ nữ, hơn nữa tính tình lại phóng khoáng cởi mở, thế nên cô rất hoà đồng với mọi người trong đài truyền hình. Cơ mà thế cũng có cái khổ, tỷ như việc mỗi lần ai có chuyên mục phỏng vấn gì cũng đều kêu cô đi cùng để hỗ trợ, kể cả phóng viên bên mảng chính trị cũng chẳng chịu chừa cô ra.
Haiz, cô cũng bó tay, ai bảo mục tiêu sống của cô là: có kẻ cần, ta tất giúp chứ!
Mà cũng chính vì điều này, cho nên những vụ bê bối dấy lên trong dư luận mùa hè này, cô đều may mắn được biết tới.
Thật ra ngay từ lúc đầu, mục tiêu duy nhất của Cố Thành Ca chỉ là làm rõ oan khuất của Phó Khinh Chước, vốn dĩ anh nhất mực khăng khăng bà bị oan, là vì một nhân vật mấu chốt…
Suốt đời này Cố Thành Ca sẽ không thể quên được cảnh tượng Phó Khinh Chước vì trúng đạn mà bỏ mình ngày hôm đó, ngày ấy, kẻ duy nhất vãng lai là Lương Tích Côn, ông ta có thể đưa giấy và màu vẽ đến, thì tuyệt đối cũng có thể mang thuốc phiện theo cùng.
Nhưng sau khi xảy ra sự kiện nữ cảnh sát Phó Khinh Chước bị bắn chết ấy, chồng bà – Cố Bách Niên lại tỏ ra hoàn toàn thờ ơ trước phán xét định tội của bên giới cảnh sát. Còn con trai ông lúc đó – một đứa trẻ mới mười ba tuổi, chỉ có thể khai rằng đã từng có người đến nhà nó vào ngày hôm ấy mà thôi.
Nhưng thật không may, Lương Tích Côn lúc bấy giờ đã hoàn toàn biến mất, không còn chút tăm hơi.
Mãi cho đến khi tiếp nhận vụ kiện của Lương Kính và bà nội cậu nhóc, anh mới gặp lại được Lương Tích Côn. Cơ hội vụt đến, anh không thể hành động sơ suất được, chỉ có thể đến sở cảnh sát xin được điều tra lại vụ án năm ấy của Phó Khinh Chước thêm một lần nữa, cùng với đó là âm thầm điều tra theo dõi mọi hành tung của Lương Tích Côn.
Cuối năm đó, anh phải dùng đến gần một tháng trời để trà trộn vào “Thiên thượng nhân gian ngu nhạc thành” , khi đó anh đã biết Lương Tích Côn đang giữ chức vụ quản lí ở đây, anh hy vọng sẽ có thể tìm thêm được chút manh mối nào đó.
Cuối cùng, anh cũng đã tìm ra.
Anh điều tra được mẹ của Chu Đại, bà Giang Chức Mộng, không chỉ là kẻ nghiện thuốc phiện, mà còn là tội phạm buôn bán ma tuý, đồng thời cũng mơ hồ nhận ra, Lương Tích Côn không đơn thuần chỉ là một người quản lí ở cái chốn sa đoạ này.
Đêm trước cái ngày anh đến đó cùng Tử Mặc, lại may mắn nghe được một cú điện thoại của Lương Tích Côn, loáng thoáng nghe ông ta nhắc tới “Thiên thượng nhân gian”, “cà phê trắng” và “mười giờ đêm”. Vì thế cho nên, đêm ấy anh không đơn thuần chỉ là đi gặp Dương Di Phỉ, điều tra giúp Hà Tất Tranh, mà mục đích chính là muốn biết kẻ nói chuyện điện thoại với Lương Tích Côn là ai, sau đó mới rõ, người đó không ngờ lại là cục trưởng Tô.
Hoá ra, Lương Tích Côn vốn dĩ đã là nội gián, được phía cảnh sát cài vào mạng lưới buôn bán ma tuý từ lâu.
Sau đó, ông ta lấy được danh sách thành viên của mạng lưới ma tuý này, mà Giang Chức Mộng lại từng là tình nhân của ông, cũng là người tổng phụ trách việc chuyển ma tuý. Ngày hôm đó khi Lương Kính nhìn thấy Lương Tích Côn đuổi theo Giang Chức Mộng, là do bà ta định bụng trộm đi bản danh sách, không may bị ông phát hiện. Tai nạn xảy đến, Lương Tích Côn nhanh tay ném bản danh sách vào chiếc thùng rác bên cạnh, cuối cùng chuyển lại cho Cục trưởng Tô.
Sự việc Giang Chức Mộng đến để trộm bản danh sách, chứng minh một điều rằng thân phận của Lương Tích Côn đã bị bại lộ, vì thế khi toà phán quyết “gây tử vong ngoài ý muốn” và đẩy ông ta vào ngục giam, điều đó lại là dự tính nằm trong mục đích bảo vệ ông an toàn của phía cảnh sát.
Sở dĩ lý do Lương Tích Côn đồng ý làm nội gián cho cục trưởng Tô, sau này ông mới nói ra, đó là ông muốn xin lỗi và chuộc tội với một người. Ông ta trốn tránh nhiều năm, đến bây giờ mới dốc lòng làm mọi việc thế này, tất t


XtGem Forum catalog