Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé...!
Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341776
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1776 lượt.
hảy cũng chỉ vì cầu được tha thứ.
Người đó, không ai khác, chính là Phó Khinh Chước.
Năm đó, Lương Tích Côn vốn dĩ không cố ý đưa 500g thuốc phiện giấu trong phòng vẽ tranh của Phó Khinh Chước, chỉ là do trước đó, ông ta tình cờ đụng phải một người lạ, người đó hỏi ông, Phó Khinh Chước hiện đang ở khu nào, nhà số mấy, hắn ta muốn gửi gấp cho cô một gói đồ. Lòng hảo tâm của Lương Tích Côn nhất thời nổi lên, liền tiện tay đem gửi giúp người đàn ông lạ mặt kia.
Có điều, ông hoàn toàn không nghĩ tới, “gói đồ cần gửi gấp” đó, lại chính là thuốc phiện.
Sự việc phát sinh gần như cùng lúc với vụ li hôn của Lương Tích Côn, ngay sau đó ông có việc phải đi xa, một tháng sau trở về thì Phó Khinh Chước đã bị định tội, mà ông lại chỉ là một công dân bình thường không quyền chức, không dám đến sở cảnh sát để làm nhân chứng.
…
Cố Thành Ca vốn dĩ chỉ nghĩ Phó Khinh Chước bị oan, mà hoàn toàn không ngờ được rằng, cái chết của bà hoá ra lại là một âm mưu, càng không thể ngờ, kẻ đứng sau dựng nên toàn bộ cục diện ấy, là Vương Cức Chính.
Sau khi biết kẻ đứng đằng sau là Vương Cức Chính, tình cờ anh lại gặp Tiêu Nhược, nghe được những lời gào thét ấy của bà.
Ít lâu sau, anh đến gặp Tiêu Nhược.
Hoá ra, bệnh tâm thần của bà, chỉ là giả trang.
Dòng máu đang chảy trong người bà là dòng máu của nhà họ Tiêu, nhưng lại không được gia tộc ấy thừa nhận là Tiêu gia tam tiểu thư, bởi vì mẹ của bà chỉ là tình nhân của người đàn ông chủ gia đình ấy, bà nảy lòng ghen tỵ với chị cả Tiêu Địch, cũng không hề có cảm tình với chị hai Tiêu Tiêu, vì thế nên chính bà đã làm nhiều chuyện đối đầu với hai người chị này. Người duy nhất đối xử tốt với Tiêu Nhược, lại là bạn thân nhất của Tiêu Tiêu – Phó Khinh Chước.
(A.T: ầu, ra bạn cực phẩm là anh họ của bạn Tiểu Phì OoO)
Cố Thành Ca giống mẹ ruột Tiêu Tiêu lúc trẻ đến năm phần, nhưng lúc đó Tiêu Nhược vẫn chưa hoàn toàn chắc chắn, cho nên bà mới cố ý hét lên những lời như thế, một khi anh đã đến tìm bà, thì có thể chứng minh rằng anh là con trai Tiêu Tiêu, đồng thời cũng là con nuôi của Phó Khinh Chước.
Lần này bà đồng ý, vì Phó Khinh Chước mà ra làm chứng trước toà.
Sở dĩ Tiêu Nhược giả bệnh tâm thần, là vì ngày hôm đó, khi bà cùng đứa cháu trai Tiêu Sở Diễn về nhà ba nó, đồng thời là anh rể của bà – Vương Cức Chính, hai người đã tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa Vương Cức Chính với một người khác về chuyện của Phó Khinh Chước, trong lúc nghe lén lại vô ý gây ra tiếng động, Tiêu Sở Diễn nhanh chân chạy trước, Tiêu Nhược cũng cuống cuồng bỏ đi, chỉ không ngờ vẫn bị Vương Cức Chính nhìn thấy.
Về đến nhà, bà tự dàn dựng nên một vở kịch, đóng giả làm bệnh nhân tâm thần.
Theo như lời khai của Vương Cức Chính, ông ta, Phó Khinh Chước và Triệu Thanh Vân vốn lớn lên bên nhau, ông ta thích Phó Khinh Chước, nhưng Phó Khinh Chước lại chỉ mê đắm Triệu Thanh Vân, sau này vì có sự xuất hiện của Bắc Dã Thanh Vũ, Phó Khinh Chước mới nghe theo sự sắp đặt của bố mẹ là kết hôn cùng Cố Bách Niên, cho dù đôi trẻ Phó – Cố lúc ấy chẳng có tình cảm gì với nhau. Còn Vương Cức Chính thì ở rể nhà họ Tiêu, lấy Tiêu gia đại tiểu thư Tiêu Địch.
(A.T: à há, đã hiểu vì sao ông bố họ Vương mà Tiêu Sở Diễn lại họ Tiêu, ra là lấy họ mẹ, thắc mắc từ đầu truyện đến giờ. Thế là hai bạn “mây trôi” là anh em họ rồi xDD)
Nhưng dù thế nào đi nữa, người ông ta yêu vẫn là Phó Khinh Chước, bà từ một họa sĩ chuyển sang làm cảnh sát, Vương Cức Chính cũng nhất mực bước theo bà, nhưng con đường ấy không đơn giản, lại bị lóa mắt bởi tiền tài địa vị, ông ta ngày càng trở nên sa đọa, cuối cùng cấu kết với người em rể Trình Tấn Nam – kẻ đứng đầu tập đoàn buôn ma túy, hòng làm trò xằng bậy.
Việc này vốn dĩ vẫn luôn được ông ta giấu kín, cho đến một ngày Phó Khinh Chước tình cờ phát hiện ra manh mối, vì muốn tự bảo vệ cho mình, ông ta đã nghĩ kế, một tay dựng nên âm mưu tàn ác là đẩy người phụ nữ ông ta luôn mồm nói yêu – Phó Khinh Chước vào một tội danh tày trời.
Chính ông ta, là kẻ đã sai khiến thuộc hạ nổ súng.
Oan khuất của Phó Khinh Chước cuối cùng cũng được rửa sạch, nhưng chính điều đó, lại đã làm chia rẽ một cặp tình nhân.
Triệu Tử Mặc vẫn còn nhớ rõ ngày hôm ấy, khi Cố Thành Tây biết tin ba của Tiêu Sở Diễn là người giết hại mẹ mình, lại không thể chấp nhận nổi cái sự thật ấy, liền đến gặp Tiêu Sở Diễn, kể từ đó về sau, không còn ai nhìn thấy Cố Thành Tây nữa, hệt như cô đã hoàn toàn biến mất trên đời này…
Vĩ thanh (1)
Lại một mùa hè nữa đã về.
Thời tiết trong những ngày hè ở thành phố Anh Phong luôn đặc biệt nóng bức, tới tháng sáu, khí trời ở đây đã hệt như trên một giàn hỏa thiêu, cho dù là mới sáng sớm tinh mơ, mặt trời vừa thức giấc chiếu rọi những tia nắng đầu tiên, cũng đã đủ khiến cho người đi đường phải đổ mồ hôi nhễ nhại rồi.
Triệu Tử Mặc đang đứng phơi quần áo trên ban công ngập nắng, cái trán trơn nhẵn trắng trẻo xinh đẹp của cô rịn ra mấy giọt mồ hôi, Cố Thành Ca đứng bên cạnh, th