XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341578

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1578 lượt.

ảng trống?
Người nào đó lập tức bĩu môi: “Vậy cũng đòi tỏ tình…”
Nếu như năm đó anh cầm tờ giấy vẽ hình chiếc bảng trống này phe phẩy trước mặt cô, cô nhìn thấy mà hiểu được…
Mới là lạ!
Mỗ cực phẩm lần nữa rút ra một tờ giấy khác.
Lại tiếp tục ghi ghi chép chép.
Xong xuôi lại đưa cho người nào đó đang ngây ra như tượng.
Người nào đó há hốc mồm.
Trên tờ giấy trắng, bây giờ được đánh số theo thứ tự như thế này:
1, H
2, Em ( 您: Nâm)
3, Một chút ( 小小: Tiểu tiểu)
4,
Người nào đó rất không muốn nói, nhưng mà không thể không nói: “Cực phẩm à, bất luận là loại tỏ tình nào, hình như em đều chẳng hiểu cái gì hết…”
Mỗ cực phẩm: “…”
Hắc tuyến vạn trượng.
Haiz, đúng là A Mặc ngốc vẫn hoàn A Mặc ngốc!
Nếu như anh chỉ đơn giản viết vài ba chữ tỏ tình, anh nhất định sẽ tự khinh bỉ bản thân mình đến chết.
Anh không muốn nói ra bằng lời, chỉ có thể dùng cách này.
Hơn nữa, chính anh cũng không biết nên chọn cách nào…
Bởi vì, cách nào thì cô cũng chịu thiệt mà thôi.
===
Về chuyện “lời ngon tiếng ngọt”.
Một chủ nhật khác, người nào đó đang ngồi trong phòng khách xem TV rất chi là happy, chăm chú theo dõi từng tình tiết của bộ phim thần tượng đang chiếu.
Nam chính nói: “Thế giới này bao la như vậy, em lại nhỏ bé đến thế, nhưng nếu như em đã thuộc về anh, thì cho dù có dùng cả thế giới để đổi lấy, trọn đời này anh cũng không cần.”
Nam chính nói: “Em là ngọn cỏ, anh là cơn gió, anh và em suốt đời quấn quýt bên nhau.”

Oa, lời ngon tiếng ngọt…
Người nào đó đột nhiên cảm thấy vô cùng ghen tỵ.
Tại sao người ta có thể nói được, tại sao có thể nói được hả???
Người nào đó nhanh như chớp chạy vào thư phòng, lớn tiếng kháng nghị: “Cực phẩm, không thể tiếp tục như thế được!”
Mỗ cực phẩm đang chăm chú ngồi trước máy tính chỉnh sửa lại hồ sơ vụ kiện, nghe vậy thì chỉ nhàn nhạt hỏi: “Sao vậy?”
Người nào đó cực kỳ căm phẫn mà lên án: “Cho đến tận bây giờ anh vẫn chưa nói lời ngon tiếng ngọt với em lần nào hết!”
Mỗ cực phẩm vẫn một mực điềm tĩnh thản nhiên: “À, lời ngon tiếng ngọt.”
“…” Người nào đó vô cùng nóng lòng chờ đợi.
Mỗ cực phẩm tiếp tục vùi đầu vào công việc.
Mười phút đồng hồ sau, người nào đó rốt cục không thể nhịn được nữa: “Cực phẩm, muốn anh nói lời ngon tiếng ngọt với em khó đến vậy sao?”
Mỗ cực phẩm tỏ ra cực kỳ vô tội: “Anh vừa nói rồi đấy thôi…”
Người nào đó: “…”
Oan ức quá, cực phẩm nói lúc nào đâu…
Lại mười phút đồng hồ sau, người nào đó rốt cục cũng hiểu ra, vẻ mặt lúc này càng thêm bi phẫn: “Cực phẩm, anh gạt em, em không phải muốn nghe bốn chữ ‘Lời ngon tiếng ngọt’!!”
Mỗ cực phẩm ngẩng đầu lên, vẫn không chịu ngừng lại công việc đang làm, mấy cái hồ sơ này phải sửa lại hết, ngày mai cần dùng gấp…
Người nào đó tiến đến sau lưng ôm lấy cổ anh, nóng lòng thúc giục: “Nói mau nói mau!”
Mỗ cực phẩm hít thở không thông, bàn tay đang cầm con chuột tựa hồ có chút run rẩy…
Trong máy vi tính đột nhiên vang lên một bản tình ca:
“Anh yêu em, yêu đến hoa nở chim ca
Yêu đến Ngưu Lang Chức Nữ cũng phải gật đầu
Yêu đến chim hoa muông thú quy tụ về đây chúc phúc cho đôi ta
Yêu đến mỗi sắc cầu vồng đều chiếu rọi vẻ đẹp của em
Anh yêu em, biển cạn đá mòn vĩnh viễn không hối hận
Đến ngàn đời sau anh mãi mãi không nuối tiếc
Anh nguyện đem bản tình ca này tặng cho người con gái anh yêu…”
Người nào đó tâm tình cực kỳ vui vẻ, đứng phía sau cười khanh khách không ngừng.
Mỗ cực phẩm vã mồ hôi.
Cái tình huống này, hoàn toàn không nằm trong dự kiến của anh.
Bởi vì, ban nãy khi tay anh run lên, vô tình nhấn chuột vào chỗ tăng âm lượng bài hát…
Người nào đó đang đứng phía sau, đột nhiên rướn người lên trước, nhẹ nhàng hôn lên mặt anh.
Mỗ cực phẩm bất giác cảm thấy, trái tim mình dường như đã bị nụ hôn này của cô làm cho nhũn ra hết cả rồi.
A Mặc ngốc, thật là dễ dàng thoả mãn quá mà.
Anh yên lặng một lúc, sau đó bắt đầu hát.
“Anh yêu em, biển cạn đá mòn vĩnh viễn không hối hận
Đến ngàn đời sau anh mãi mãi không nuối tiếc…”






”Chỉ riêng nhân cách của anh cũng đã đủ quyến rũ rồi.”
Một hôm nào đó, người nào đó và mỗ cực phẩm đều tan làm sớm hơn ngày thường, thế là sau bữa cơm chiều, cả hai tay trong tay cùng nhau đi tản bộ ở công viên.
Hôm ấy là vào mùa xuân, muôn hoa đua nở, trong công viên tràn ngập sắc hồng, từng ngọn gió mơn man thổi mang theo mùi hương nhè nhè của những loài hoa.
Bỗng nhiên, từ xa xa truyền đến tiếng cãi vã ồn ào.
Nhìn về phía tiếng ồn phát ra, cả hai thấy rõ có hai cô bé đang gây lộn.
Sau khi mỗ cực phẩm thành công trở về, người nào đó tỏ ra vô cùng ngạc nhiên: “Cực phẩm, anh làm thế nào mà được thế? Có phải là dùng mỹ nam kế quyến rũ con gái nhà người ta không hả?”
Mỗ cực phẩm nhàn nhạt đáp: “Không.”
Người nào đó: “???”
Mỗ cực phẩm: “Chỉ riêng nhân cách của anh cũng đã đủ quyến rũ rồi.”
Người nào đó: “Cực phẩm, em nhận ra, anh đúng là không chỉ tự c