Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341723
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1723 lượt.
khi đã được kết hôn với cô, rốt cục anh đã có một gia đình chân chính thuộc về bản thân mình, người anh yêu, may mắn thay cũng yêu anh, đó là kết quả mà anh vẫn hằng ao ước.
Tất cả những gì không trọn vẹn trước đây, lúc này đã chìm sâu vào quá khứ, hóa thành mây khói, tan vào hư vô, bây giờ, thứ anh cần, là hiện tại và tương lai.
“Ông xã cực phẩm, em về rồi đây!” Một giọng nói vui vẻ đột ngột cất lên, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của anh.
Cố Thành Ca vẫn giữ nguyên tư thế nằm nghiêng trên ghế sofa trong phòng khách, nhìn bóng hình vợ yêu đang nhẹ nhàng bước vào, trong mắt anh ngập tràn tình thương yêu.
Triệu Tử Mặc ném túi xách lên ghế sofa rồi nhào vào lòng anh: “Hôm nay có một tin tốt và một tin xấu, anh muốn nghe tin nào trước?”
“Tin xấu đi.”
Triệu Tử Mặc giả vờ nhíu mày: “Anh chắc chắn muốn nghe tin xấu trước chứ?”
Nghi hoặc nhìn cô một cái, anh gật đầu khẳng định: “Chắc chắn.”
“Được rồi, vậy thì tin xấu là…” Triệu Tử Mặc hít một hơi thật sâu: “Hôm nay toàn thể nhân viên trong đài truyền hình đi kiểm tra sức khỏe, bác sĩ bảo em, trong tử cung của em có một vật gì đó!”
Cố Thành Ca lập tức ngồi bật dậy, khiến cho người đang nằm trong lòng anh trở tay không kịp, ngã nhào xuống đất, may mà anh nhanh tay giữ lại được, cố sức bình tĩnh hỏi: “Vật gì là vật gì? Mau đưa bản xét nghiệm cho anh xem!”
Triệu Tử Mặc nháy nháy mắt: “Bản kết quả kiểm tra sức khỏe đó để ở bệnh viện rồi, em không cầm về. Nhưng bác sĩ có nói, từ nay về sau em không thể để mình mệt mỏi quá độ, không thể vận động mạnh, không thể dùng máy tính, điện thoại, phải chú ý chế độ dinh dưỡng, rồi còn…”
“Rốt cuộc đó là thứ gì! Nghiêm trọng lắm sao?” Cố Thành Ca cắt ngang lời cô, giọng nói cực kỳ nặng nề.
Triệu Tử Mặc bày ra một vẻ mặt đau khổ: “Em cũng không biết có được tính là nghiêm trọng hay không, như vậy đi, ngày mai em đem kết quả về cho anh xem.”
Cố Thành Ca khẽ nhíu mày, bởi vì anh nhìn thấy người đang ngồi trước mặt anh, không hiểu sao lúc này, cả khóe mắt và khóe miệng đều đã lóe lên một nụ cười vô cùng quỷ dị.
Triệu Tử Mặc bắt đầu lảng sang chuyện khác: “Tin xấu đã nói xong rồi, anh có muốn nghe tin tốt luôn không?”
Cố Thành Ca cẩn thận nhìn cô một cái: “Em nói đi.”
Triệu Tử Mặc nở nụ cười rạng rỡ: “Tin tốt là, em không cần phải làm phóng viên chạy ngược chạy xuôi mỗi ngày nữa, bắt đầu từ thứ hai này, em sẽ trở thành phát thanh viên cho đài truyền hình trung tâm!”
“Thật à?” Hai mắt Cố Thành Ca nhất thời sáng rực lên.
“Đương nhiên” Cô trưng ra một vẻ mặt thật như đếm: “Nhưng phải thông qua một tuần thực tập thì mới trở thành phát thanh viên chính thức được.”
“Tốt quá rồi,” Cố Thành Ca mỉm cười, “Nhưng sao đột nhiên em lại quyết định không làm phóng viên nữa?”
“Vì anh đó!”
“???”
Triệu Tử Mặc khẽ đảo đảo đôi ngươi, sau đó bày ra một vẻ cực kỳ nghiêm túc, vẫn ngồi trên đùi anh, cô đưa hai tay lên ôm lấy cổ anh, mặt ghé lại phía trái tim anh.
Cô nói: “Thành Ca, em biết sau sự kiện ở Đồng Thành lần đó, anh vẫn luôn lo sợ em sẽ xảy ra bất trắc gì trong quá trình đi phỏng vấn đưa tin, nên em không muốn khiến anh phải lo lắng, làm anh phải đau lòng.”
Cố Thành Ca không nói gì, chỉ ôm chặt lấy Triệu Tử Mặc, rồi cúi đầu hôn lên môi cô.
Một lát sau, anh mới lên tiếng, giọng nói đã khàn khàn: “Thật ra, em có thể chọn làm người dẫn chương trình cũng được…” Vừa thoải mái, vừa linh hoạt, công việc đó mới thật sự phù hợp với cá tính của cô.
Sự thật là trước lúc tốt nghiệp, cô đã từng làm MC cho một chương trình truyền hình, nhưng Cố Thành Ca lại tỏ ra chẳng vui vẻ thích thú gì, bởi anh không muốn cô trở thành đối tượng để bọn đàn ông khác mơ tưởng, thế nên cô cũng chẳng bao giờ đi dẫn chương trình nữa. Mà tổng giám chế ở đài truyền hình lại cực kỳ coi trọng tài năng của cô, ban cho cô cái quyền thích làm ở mục nào thì làm, khiến cô sướng rơn vì có thể bay nhảy tự do.
“Không được!” Triệu Tử Mặc lập tức phản đối ngay, cô sẽ không đời nào đi giày cao gót nữa đâu! Cố nén nụ cười đang muốn bật ra lại, cô nghiêm túc nói: “Em muốn làm phát thanh viên.”
Rồi cô ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt đầy vẻ chân thành: “Em hy vọng sẽ có một ngày, em có thể trở thành một phát thanh viên nổi tiếng, mang tiếng nói của em đến khắp mọi miền Tổ quốc, tuy ngày ấy còn ở xa lắm, nhưng đó là mơ ước của em.”
Sau đó, cô khẽ nở nụ cười: “Nếu Tây Tây, Khương Khương và Tiểu Phì mà biết chuyện này, nhất định ba đứa nó sẽ mắng em là lãng phí tài nguyên quốc gia cho coi! Phát thanh viên mà, yêu cầu phải thật nghiêm túc, không thể cười lung tung được…”
“Không sao.”
Cố Thành Ca nhẹ nhàng ngắt lời cô.
Triệu Tử Mặc: “?”
“Bởi vì…” Anh cúi đầu xuống, nói khẽ một câu vào tai cô.
Triệu Tử Mặc vừa nghe xong, liền mỉm cười.
Anh nói: “A Mặc, em cười hay không đều khuynh thành.”
Câu nói này của anh, cô đã sớm hiểu ra rồi.
Em cười hay không đều khuynh thành.
Em cười hay không đều khuynh “Thành”.
…
Ngày hôm sau, khi Triệu Tử Mặc vừa đến đài truyền hình, chưa kịp ngồ