Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341584

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1584 lượt.

trung học.
Thời gian ấy, anh thường xuyên ở cùng bà ngoại, mãi cho đến lúc đó anh vẫn chưa biết mình không phải là con ruột của Phó Khinh Chước, khi ấy, anh từng thề sẽ trở thành một luật sư nổi tiếng để rửa oan cho bà, và đó cũng là khoảng thời gian Cố Thành Tây bám lấy anh chặt nhất.
Có một lần Thành Tây đến nhà bà ngoại, cô nhỏ khoe với anh một tấm ảnh chụp, bên trong đó là hình của nhỏ và một cô bé có khuôn mặt rất xinh xắn đáng yêu, hai cô nhóc đứng bên nhau, không hẹn mà cùng nở nụ cười tươi tắn như ánh mặt trời, thậm chí, nụ cười của cô bé ấy còn có phần rạng rỡ hơn, đôi mắt đen láy chứa đựng muôn vàn tia sáng, hệt như chỉ cần cô cười một tiếng, là trời u mây ám cũng có thể hóa thành vạn dặm trời quang.
Nhưng lúc ấy Thành Tây vẫn không nói chút gì về cô bé có nụ cười rạng rỡ kia, cô nhỏ chỉ đưa cho anh tấm hình, rồi dặn: “Anh, bình thường anh không ở nhà bà ngoại thì cũng đều tới căn hộ cũ của mẹ, hai chúng ta cứ phải ba bốn tháng mới được gặp nhau một lần, giờ em cho anh tấm hình này, lúc nào nhớ em thì cứ lấy ra mà xem…”
Quả thực khi ấy quan hệ giữa anh và Cố Bách Niên không được khả quan lắm, nhưng tình cảm giữa anh và Thành Tây thì vẫn là anh em tốt, khi cô nhỏ đưa tấm ảnh ra, anh làm bộ chẳng thèm quan tâm, nhưng sau khi Thành Tây về rồi, anh vẫn quyết định bỏ nó vào trong ví.
Từ đó trở đi, mỗi lần mở ví tiền ra, anh đều ngẫu nhiên liếc mắt nhìn tấm ảnh một cái, bởi vì nụ cười của cô bé đứng bên cạnh Thành Tây quả thực là quá rạng rỡ, đôi mắt đen láy chứa đựng muôn vàn ánh sáng mặt trời kia, đã đi vào tâm trí anh tự lúc nào chẳng hay.
Đêm Giáng Sinh năm ấy, ngồi trên hàng ghế dài bằng cẩm thạch trước bức tượng điêu khắc lớn, phía trên là pháo hoa nở đầy trời, cô mạnh miệng mắng anh là xâm phạm “địa bàn” của cô, tuy rằng lúc ấy cô đã lớn, trở nên xinh đẹp hơn rất nhiều, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái, anh đã có thể nhận ra ngay đó là cô bé trong tấm ảnh chụp của Thành Tây.
Lúc ấy anh chẳng muốn so đo với cô, hơn nữa, đó lại là khoảng thời gian anh đau khổ nhất.
Sở dĩ anh đến quảng trường ngồi uống bia, là vì trước đó bà ngoại đã đem hết thảy chân tướng đến trước mặt anh, bao gồm việc Phó Khinh Chước không phải mẹ ruột của anh, lẫn chuyện đứa con thật sự của bà đã bị chính người mẹ sinh ra anh nổ súng giết chết.
Thậm chí, là cả thân thế của anh.
Bà ngoại nói, mẹ ruột Tiêu Tiêu của anh lúc trẻ dính nghiện nặng, bước dần vào con đường tội lỗi, rồi làm tình nhân của ông trùm buôn ma túy ở thành phố Anh Phong, sau này bị Tiêu gia cưỡng ép trở về, cai được nghiện và kết hôn với con trai của bà ngoại là Phó Khinh Xuyên, nhưng vừa mới kết hôn được không lâu, Tiêu Tiêu đã quay lại với gã trùm ma túy kia, thậm chí còn dụ dỗ Phó Khinh Xuyên sa ngã vào con đường nghiện ngập, rồi dần trở thành tay sai cho bọn buôn lậu thuốc phiện. Bởi vì thế, Phó Khinh Chước mới từ bỏ nghề họa sĩ, quyết định dấn thân vào nghề cảnh sát, thề tóm gọn đường dây buôn lậu ấy.
Mà cha ruột của anh, chắc chắn là tay trùm ma túy kia, năm đó người ta vẫn cho rằng có lẽ hắn đã cải tà quy chính, nhưng sau này, khi hắn ôm theo đống tiền định bỏ trốn thì bị cảnh sát bắt lại, cuối cùng bị kết án tử hình.
Sau khi nói rõ mọi chuyện, người bà ngoại trước nay luôn đối xử rất tốt với anh, lúc ấy bỗng trở nên lạnh lùng đến đáng sợ: “Sở dĩ năm đó Khinh Chước thu dưỡng cậu, không phải nó thấy ân hận, cũng chẳng phải áy náy gì, mà mục đích của nó, là để trả thù! Mẹ ruột cậu – Tiêu Tiêu đã làm Phó gia chúng tôi tan cửa nát nhà, lại là thủ phạm giết chết đứa con của Khinh Chước, nó muốn thu nhận cậu, để ngày qua ngày, nó có thể tra tấn cậu bất cứ lúc nào nó muốn! Bây giờ cậu đã trưởng thành rồi, tôi đem hết thảy chân tướng ra nói cho cậu nghe, từ nay về sau, cậu không cần phải bén mảng đến chỗ này nữa!”
Thời khắc đó, anh mới biết, hóa ra thế giới của anh, từ trước đến nay đều không trọn vẹn. Nhưng cẩn thận ngẫm lại, có lẽ quả thực ban đầu Phó Khinh Chước thu nhận anh với ý niệm muốn trả thù, sau này bà lại quyết định buông tha cho anh, bởi vì trong trí nhớ của anh, bà luôn là một người mẹ đôn hậu và dịu dàng.
Trên đời này có một số chuyện, không cần phải chấp nhất mục tiêu ban đầu của nó ra sao, chỉ cần biết quá trình và kết quả của nó thế nào, ấy mới là điều quan trọng nhất. Hơn nữa, thời gian anh ở cùng bà ngoại còn nhiều hơn cả những lúc anh ở trong nhà họ Cố, thế nên có lẽ, người có công lao nuôi anh khôn lớn, không ai khác chính là bà ngoại. Dù cho sự thật như thế nào, dù cho bà ngoại đối xử với anh ra sao, anh luôn gọi bà hai tiếng ‘bà ngoại’, luôn đến viện dưỡng lão thăm bà như trước nay vẫn vậy.
Trước sự kiên trì của anh, cuối cùng thái độ của bà ngoại đối với anh cũng dần trở nên có tiến triển hơn, nhưng mãi vẫn chỉ lạnh lùng xa cách. Nếu như không có sự xuất hiện của A Mặc, có lẽ cả đời này, Cố Thành Ca anh sẽ không bao giờ tìm lại được người bà ngày xưa.
Kể từ lúc ấy, cuộc đời không trọn vẹn của anh, dường như đã lật sang một trang mới, tiến dần đến cái đích mang tên ‘Hạnh phúc’, đến bây giờ,