Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341607

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1607 lượt.

r>Triệu Tử Mặc vội lảng sang chuyện khác: “Cực phẩm, chuyện tối hôm qua em hỏi anh đó, anh đã suy nghĩ kỹ chưa?”
“Tối hôm qua?” Cố Thành Ca nhíu mày khó hiểu, anh chỉ nhớ cô nói rất nhiều về vấn đề bản kế hoạch, nội dung cụ thể thế nào thì anh không nghe nên không biết, bởi vì giọng nói hưng phấn bừng bừng của cô khi truyền vào tai anh lại biến thành một loại giai điệu du dương thúc giục anh tiến vào giấc ngủ, đến một lúc lâu sau không nghe thấy cô nói gì nữa, anh mới bắt đầu mơ mơ màng màng tỉnh lại đôi chút…
Triệu Tử Mặc không nhắc thì thôi, chứ càng nhắc cô lại càng thấy buồn bực, thì ra đống nước miếng khổng lồ của cô ngày hôm qua đều trở thành công cốc hết cả, nhưng dù có buồn bực cách mấy đi nữa cũng không thể trách cực phẩm được, dù sao đều là do cô chọn sai thời gian.
“A, lúc đó em hỏi anh, anh muốn chụp hình cho chuyên mục lần này như thế nào?” Cô đơn giản chỉ ngắn gọn đặt một câu hỏi khác.
Cố Thành Ca vẫn một mực vân đạm phong thanh: “Em quyết định, anh phối hợp.”
Trong tích tắc đó, đôi mắt xinh đẹp của Triệu Tử Mặc bỗng nhiên sáng bừng lên một cách dị thường, thật giống như ánh mặt trời rọi sáng những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ yên tĩnh.
Nếu đã trả lời như vậy, một khi cô yêu cầu “moi móc” đời sống cá nhân của anh, nhất định sẽ không bị phản bác chứ? Hừ hừ, rốt cuộc là kẻ nào dám nói cực phẩm thanh cao ngạo mạn, xa cách lạnh lùng? Cố thấy cách nói chuyện của anh rất tốt đó chứ, trừ khuôn mặt khi nói vẫn không đổi sắc kia ra, thì quả thực chính là rất hoà hợp rất êm thấm mà! (~~> A.T: ờ, anh lạnh lùng, anh xa vời, chính chị nói chứ còn đổ cho ai nữa? =..=)
Người nào đó hưng phấn bừng bừng, miệng nhanh hơn não nói ra còn không kịp suy nghĩ: “Nói cách khác, anh đồng ý trở thành con cừu nhỏ để em tuỳ ý đùa giỡn sao?”
Ngay lập tức, trong đầu của người nào đó liền hiện lên một cảnh tượng thế này.
Trên một bãi cỏ xanh mơn mởn đẹp tuyệt vời, Triệu Tử Mặc ôm chiếc DV, đứng đối diện với một chú cừu nhỏ mang bộ lông trắng muốt như cực phẩm của thế gian, cô vênh mặt hất cằm liên tục sai khiến:
“Cừu nhỏ, ăn cỏ!”
“Cừu nhỏ, chổng ngược lại!”
“Cừu nhỏ, kể mấy cái thành tích lập nghiệp vĩ đại của ngươi cho ta nghe chút coi!”
“Cừu nhỏ, nhìn vào ống kính máy quay cười một cái đi…”
“Cừu nhỏ, nói cho tỷ tỷ ta nghe, trong bầy cừu kia người có ưng ý con cừu nào không a…”
Trí tưởng tượng của Triệu Tử Mặc cứ như thế mà chớp nhoáng một đường như sấm rền chớp giật, cuối cùng trực tiếp đưa đến một kết quả là, những hình ảnh trong đầu cô, ngày một mờ ám, ngày một quái dị, hơn nữa lại còn…
Cố Thành Ca: “…”
Cho dù thần kinh của anh có bền có dai đến mấy, cũng đều bị hai từ “cừu nhỏ” làm cho kích thích hoàn toàn, hơn nữa Triệu Tử Mặc lại ngày càng tiến đến gần anh với vẻ mặt siêu siêu quái dị thế kia, bên trong đầu đang nghĩ cái gì tựa hồ như đều hiển hiện ra ngoài mặt hết, khoé miệng của anh vì thế mà cũng trở nên có chút co giật…






Ai mới là cừu?
Triệu Tử Mặc mặc dù nhanh mồm nhanh miệng bảo sẽ biến Cố Thành Ca thành con cừu nhỏ để tuỳ ý sai khiến đùa bỡn, nhưng trên thực tế khi triển khai kế hoạch tác chiến, cô vẫn tự giác biến mình thành nhân vật “người hầu.”
Bằng vào dung mạo nghiêng nước nghiêng thành của Triệu Tử Mặc, hành động như thế vẫn là khiến cho người khác nhìn vào không khỏi giận sôi, chỉ có điều cô vô cùng thản nhiên, bởi vì dù sao chuyện “lãng phí tài nguyên quốc gia” này cũng xảy ra như cơm bữa rồi, không có gì đáng phải bàn tới.
Huống chi, cực phẩm là đại nhân vật phong thanh vân đạm, bẩm sinh cao ngạo lạnh lùng, bề ngoài tuấn nhã thanh dật lại vô cùng xuất sắc, khiến cho bạn bè đồng trang lứa cho dù cố gắng cách mấy vẫn không cách nào với tới cái vị trí cao xa vời vợi ấy. Ở anh toát lên một loại khí chất khiến cho người đối diện không khỏi tự giác thuần phục theo.
Cho nên trên sân trường ở học viện Phong Đại, thường xuyên xuất hiện một cảnh tượng vừa bắt mắt vừa khiến cho người ta phải ghen tỵ đến hộc máu thế này:
Triệu Tử Mặc lập tức cầm lấy chiếc DV, cười híp mắt lắc đầu: “Không lạnh không lạnh, em mặc áo khoác lông mà.”
Cố Thành Ca nhìn cô, từ tốn xoa xoa đôi tay: “Nhưng mà tay anh sắp đông cứng lại rồi…”
“Anh lạnh à…” Triệu Tử Mặc nhổm người dậy, lúc này mới thật sự chú ý đến cực phẩm, trời lạnh thế này mà anh chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng, cho nên cô lập tức để chiếc DV xuống, cười một cái vô cùng tươi sáng rạng ngời: “Như vậy đi, trong phòng ký túc xá của em có găng tay, em lập tức đi lấy cho anh”…Thuận tiện còn có thể lấy một đôi cho cô luôn a…
Cố Thành Ca lập tức gật đầu: “Được, anh chờ em trở lại.” (~~> A.T: anh nà anh rất quan tâm đến chị naz XD~~ )
Cảnh tượng này được ba vị nam sinh chính mắt nhìn thấy, mặc dù Cố Thành Ca được người đời xưng tụng là truyền thuyết thần kỳ của học viện Phong Đại, nói đâu xa, trong thâm tâm ba vị nam sinh này cũng rất chi là sùng bái, nhưng mà nhưng mà, dù có như thế nào đi nữa, Cố Thành Ca đường đường vẫn là mộ