Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Em Cười Hay Không Đều Khuynh Thành

Tác giả: Trương Oản Quân

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341602

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1602 lượt.

“Mình biết mà!” =)) )
Thấy Trịnh Nhược Du vẫn còn vạn phần kinh ngạc, cô mới từ tốn giải thích: “Lần đầu tiên em bị nghi ngờ là nghi phạm trong vụ trộm laptop, lúc bị Bùi Mẫn lão sư gọi lên phòng họp của đài truyền hình trường, thấy chị và Kỷ An Thần ngồi đó, em đã bắt đầu cảm thấy ngờ ngợ rồi, sau này thiên hạ lại đồn đại mấy tin bát quái về em và Kỷ An Thần, lúc đó chị tỏ ra “đặc biệt chiếu cố em”, cho nên em lập tức xác định chắc chắn…”
Trịnh Nhược Du đến lúc này sắc mặt đã trở nên trắng bệch: “Cô cũng biết tôi cố ý gây khó dễ cho cô từ lâu rồi, vậy mà tại sao cho tới tận bây giờ vẫn không khiếu nại phản kháng gì?”
Triệu Tử Mặc quái dị nhìn chòng chọc vào cô ta: “Chỉ là chuyện nhỏ tý thôi mà, chị nghĩ cần thiết phải so đo như thế sao?”
Đối với người từng là đối tượng để bắt nạt, từng là tấm bia để trút giận, bây giờ người đó lại tỏ ra nhân từ độ lượng với mình như thế, thử hỏi làm sao có thể không sinh ra cảm động cho được! Vì thế cho nên, Trịnh Nhược Du lập tức gật đầu một cái, đồng thời quyết định sẽ rũ sạch mọi sự ghen ghét đố kỵ thấp hèn của mình đi, tự hứa về sau sẽ đối xử với Triệu Tử Mặc như một người bạn thân vậy đó.
Tình bạn giữa con gái vốn vừa kỳ diệu vừa khó hiểu như thế đấy, một khi lòng ghen ghét đố kỵ đã biến mất, con người ta lại hoàn toàn có thể tự nhiên mà đối xử rất chân thành với nhau.
Triệu Tử Mặc thật ra cũng không cao thượng như Trịnh Nhược Du nghĩ, cô chẳng qua là có thói quen biến sự bắt nạt của người khác thành niềm vui của mình mà thôi, bởi vì khi Trịnh Nhược Du giao cho cô một nhiệm vụ khó khăn nào đó, mỗi lúc làm xong đều là một cảm giác thành tựu và hoan hỉ ùa đến từ sâu trong trái tim, mệt nhọc cực khổ cũng vì thế mà biến thành niềm tự hào của bản thân. Chính vì thế, cô cũng đem cái sự “làm khó” của Trịnh Nhược Du biến thành cơ hội rèn luyện của riêng mình, cũng rất tự nhiên mà thổi phù hết mọi bực bội tức tối vào trong không trung.
“Nhưng mà em vẫn có một chuyện muốn khiếu nại!” Triệu Tử Mặc bỗng nhiên tỏ ra nghiêm nghị lạ thường: “Kỷ Tài Tử đúng là có nói muốn theo đuổi em thật, nhưng mà hình như anh ta chỉ đùa cho vui thôi, cho nên là, chị thật ra căn bản không cần…ghen tỵ với em…”
Lúc này người giương mắt lên nhìn chòng chọc một cách quái dị lại đổi thành Trịnh Nhược Du: “Đùa cho vui? Không thể nào, Kỷ An Thần từ dạo đó đến giờ vẫn không thèm kiếm thêm bạn gái nào nữa, hơn nữa hắn gần đây giống như là rất hoang mang…”
Triệu Tử Mặc: “…”
Trời ạ, việc đó thì có liên quan gì đến cô cơ chứ???
***
Sau khi chào tạm biệt Trịnh Nhược Du, Triệu Tử Mặc đạp xe lang thang trên con đường nhỏ đi về khu ký túc xá Mẫu Đơn, đột nhiên nhìn thấy bóng lưng cao gầy của Kỷ An Thần ở phía xa xa, hắn ta chậm rãi bước đi bên cạnh những gốc cây hương chương cao lớn, đầu hơi cúi xuống, những ngọn gió nhẹ của ngày thu khẽ xào xạc, luồn qua những tán cây, thổi bay mấy lọn tóc trên khuôn mặt điển trai của hắn, Triệu Tử Mặc bất giác cảm thấy, khung cảnh này sao mà giống mỹ thiếu nam trong tranh vẽ đến lạ lùng…
Cô đạp xe chậm lại, từ khi suy nghĩ thấu đáo rằng hắn chẳng qua chỉ là muốn đùa giỡn cô một chút cho vui cửa vui nhà mà thôi, cô đã quyết định từ đó về sau sẽ tìm cách tránh mặt hắn, nhưng đúng là ông trời trêu ngươi, cô càng lẩn trốn, thì hắn lại càng xuất hiện trước mặt cô.
Đúng lúc này Kỷ An Thần tựa như có dự cảm liền ngẩng đầu lên, ánh mắt lập tức chạm trúng bóng dáng xinh đẹp của cô, đôi chân đang bước đi chậm rãi cũng vì thế mà dừng hẳn lại.
Ở khoảng cách năm trăm mét, ánh nhìn của hắn lại càng thêm dài ra, vừa sâu thẳm vừa thâm trầm, đợi đến khi cô đạp xe lại gần, hắn bỗng nhiên tựa hồ như tỏ ra do dự, cuối cùng nghiêng người, bước nhanh qua hàng cây hương chương bên kia đường.
Triệu Tử Mặc vạn phần khó hiểu, chỉ có điều cô là kiểu người rất lười suy nghĩ, lúc nãy cô vừa khai báo với Trịnh Nhược Du rằng cực phẩm yêu cầu chương trình chỉ được phép làm hình thức, Trịnh Nhược Du liền lấy điện thoại gọi điện hỏi ý kiến Tổng giám đốc đài truyền hình, không ngờ ông ta vẫn một mực hào phóng, chỉ thản nhiên nói: “Cậu ta có yêu cầu gì thì cứ làm theo yêu cầu đó, tuyệt đối không được khước từ!”
Sau đó, ông ta còn nói thêm, mọi chuyện chụp hình quay phim làm tài liệu cho lần xuất hiện này của Cố Thành Ca, tất cả đều giao cho Triệu ký giả chịu trách nhiệm, đồng thời còn hứa hẹn thêm: “Sau khi chuyên mục này được chính thức phát sóng, ký giả Triệu Tử Mặc lập tức sẽ được nhận làm thành viên của đài truyền hình trung tâm!”
Miếng mồi ngon béo bở như thế làm sao có thể bỏ qua, cho nên là, Triệu mỹ nữ nhà chúng ta lập tức trở về ký túc xá soạn thảo cặn kẽ bản kế hoạch, hừ hừ, tất cả vì tiền đồ sáng lạng của cô, vì tương lai con em chúng ta!!
Tối hôm đó, trong ký túc xá đã sớm tắt đèn, Cố Thành Tây, Khương Khương cùng Thi Tiểu Phì cũng đã lăn ra ngủ say hết cả rồi, duy chỉ còn Triệu Tử Mặc vẫn tinh thần phấn chấn, hưng phấn bừng bừng, ngồi gõ lạch cạch bàn phím máy tính suốt cả đêm, hồn nhiên như cô tiên quên béng luôn cả khái niệm thời gian.
Sau


XtGem Forum catalog