Tác giả: Trương Oản Quân
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341609
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1609 lượt.
y, nhìn cô một cái, rồi lại liếc cô thêm một cái nữa, sau đó lạnh lùng quay người bỏ lên phía trước.
Ngữ xuất kinh nhân.
(~~> Ờ, như chú thích ở chương 20 đó, “ngũ xuất kinh nhân” tức là mở miệng ra thì toàn nói những thứ động trời )
Triệu Tử Mặc sau khi hoành tráng mang tin “đã thu phục được cực phẩm” trở về ký túc xá, liền khiến cho đông đảo quần chúng nhân dân lại được một phen xúc động không thôi.
Thi Tiểu Phì vẫn là người dẫn đầu, cô nàng lao đến với tốc độ nhanh hơn cả ánh sáng, liều sống liều chết vươn móng vuốt ra mãnh liệt lắc lắc Triệu Tử Mặc: “A Mặc A Mặc a, vậy anh ấy đến lúc nào mới chịu mời ba vị mỹ nữ chúng ta ăn cơm a???”
Khương Khương hai mắt loé sáng như đèn pha cũng gật đầu phụ hoạ: “Đúng đó đúng đó, hôm nào rảnh mi mời mấy người bạn của anh ấy đến ăn cơm nha?”(~~> A.T: pó tay, chị Tiểu Phì thì chỉ chăm chăm muốn được tiếp cận cực phẩm, còn chị Khương Khương thì chỉ muốn điều tra về bạn Tề Lỗi, haizz…)
Khương Khương: “…”
Thi Tiểu Phì: “…”
Đến ngày hôm sau, Triệu Tử Mặc tức tốc đem tin cực phẩm đã đồng ý tham gia chuyên mục “Tiểu hà tiêm tiêm” thông báo cho Trịnh Nhược Du, Trịnh Nhược Du sau khi nghe xong không tránh khỏi ngẩn ngơ sững sờ mất một hồi lâu. Cuối cùng cô ta chỉ hít sâu một hơi, thiên ngôn vạn ngữ đúc kết một câu thế này:
“Triệu Tử Mặc, bây giờ tôi phát hiện ra, tôi không cách nào có thể ghen tỵ với cô được nữa.”
“Ách…” Triệu Tử Mặc nhất thời cảm thấy không hiểu mô tê gì.
Giọng điệu của Trịnh Nhược Du lần này rất mực ôn hoà, tĩnh lặng như nước: “Trước kia sở dĩ tôi cảm thấy cô được hắn thích (~~> A.T: “hắn” này là hắn khác, không phải Cố Thành Ca hay Tiêu Sở Diễn gì đâu nha), cũng như vụ cô dính vào lời đồn với Tiêu Sở Diễn, tất cả đều chỉ là do ưu thế dung mạo nghiêng nước nghiêng thành của cô thôi, nhưng thật không ngờ bây giờ cô còn có thể thuyết phục được cả Cố Thành Ca mây trôi trên cả mây trôi, chứng tỏ cô phải có khả năng đặc biệt nào đó mà những kẻ đứng ngoài như chúng tôi không biết, hơn nữa cô lại không chỉ mạnh ở một điểm, bởi vì dù sao, Cố Thành Ca vẫn là kiểu người không thể trông mặt mà bắt hình dong, xưa nay chưa từng có ai đoán biết được anh ta đang nghĩ gì.”
Triệu Tử Mặc bất giác thấy đầu ong ong, trong thâm tâm cực kỳ xấu hổ, thực ra chuyện thu phục cực phẩm lần này, đúng là cô không lợi dụng ưu thế sắc đẹp gì thật, nhưng cô cũng nào có điểm mạnh hay điểm đặc biệt gì đó đâu, cực phẩm chỉ là đồng ý một cách đơn giản vậy thôi mà…
Chỉ là hôm qua sau khi theo cực phẩm đi dạo một vòng, hấp dẫn không biết bao nhiêu là ánh mắt của người đi đường, vậy mà Triệu Tử Mặc nhà ta lại tỏ ra cực kỳ mất hình tượng, thấy đống đồ ăn vặt thì mắt sáng lên như đèn pha, chỉ thiếu mỗi chảy nước miếng ròng ròng nữa thôi, cùng lúc đó trong thâm tâm không khỏi gào thét về thái độ của cực phẩm: thì ra mây trôi trên mây trôi cũng biết giận như người bình thường nha!!!
Nhưng mà không thể phủ nhận, thời điểm Cố Thành Ca ngồi ở một quán ăn ven đường, phong thái tao nhã của anh vẫn thừa sức đè bẹp những người xung quanh.
Triệu Tử Mặc bất tri bất giác cảm thấy cực kỳ kinh hãi, chẳng lẽ, đây chính là cái gọi “lấy vô chiêu thắng hữu chiêu” trong truyền thuyết hay sao?? Nhưng mà có phải cái thái cực kia quá xuất thần nhập hoá rồi không, cho nên đầu óc khù khờ ngu ngơ của cô vẫn không cách nào tiếp thu nổi?
Tuy nhiên Triệu Tử Mặc vẫn thấy rất khó hiểu, chuyện cô thu phục được cực phẩm với chuyện Trịnh Nhược Du có ghen tỵ hay không thì liên quan gì đến nhau?
Trịnh Nhược Du tiếp tục bình tĩnh giải thích: “Cô biết không, trên đời này có một nhóm người như vậy đấy, chỉ cần cô thông minh hơn họ, đẹp hơn họ một chút thôi, ngay lập tức họ liền sẽ sinh lòng đố kỵ với cô, nhưng nếu cô lại lợi hại hơn họ quá nhiều, trong lòng họ tự nhiên sẽ chỉ còn cảm giác hâm mộ mà thôi! Giống như tổng thống Mỹ ở trong Nhà Trắng vậy đó, cô tất nhiên không thể sinh lòng ghen tỵ với ông ta được.”
Triệu Tử Mặc cảm thấy đã hiểu đôi chút, yên lặng tự bành trướng chính bản thân mình: Ha hả, không ngờ Triệu Tử Mặc bổn cô nương đây lại bò được tới địa vị ngang hàng với tổng thống Mỹ nha!! (~~> A.T: =)) )
Trịnh Nhược Du không thèm để ý đến phản ứng của cô, tiếp tục cảm thán: “Triệu Tử Mặc, bây giờ ở trong mắt tôi, cô chính là mây trôi cuối chân trời!”
Nói xong, cô ta cụp mắt xuống, cũng không còn tâm tư nào nữa để hỏi Triệu Tử Mặc làm cách nào thu phục được Cố Thành Ca, chỉ khẽ nhẹ giọng lẩm bẩm: “Hắn đối với cô vẫn một mực chung tình, tôi cũng chẳng có gì phải ghen tỵ nữa, bởi vì cô đáng giá.”
Hắn?
Triệu Tử Mặc nghe thấy vậy thì nháy nháy mắt mấy cái, cuối cùng cũng hiểu ra: “Chị đang nói Kỷ An Thần sao? Chẳng lẽ chị còn thích anh ta?”
Trịnh Nhược Du kinh hãi ngước mắt lên nhìn: “Làm sao cô biết!”
Triệu Tử Mặc ngó đăm đăm vào nét mặt của Trịnh Nhược Du, trong lòng thấy khó hiểu lạ thường: “Em vốn biết mà.” (~~> A.T: ha ha, nghe đoạn đối thoại này lại nhớ đến đoạn “Làm sao cậu biết?” ~